6 lý do để lo lắng về lạm phát hiện nay

Các thớt khác của usranger

usranger

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
19 Tháng mười một 2007 lúc 15:32
#1
Theo số liệu chính thức của Tổng cục Thống kê, chỉ số giá tiêu dùng (CPI) của 10 tháng đầu năm 2007 tăng 8,12% so với tháng 12-2006. Còn nếu so với cùng kỳ năm ngoái thì CPI đã tăng 9,34%, trong đó mức tăng ở khu vực thành thị là 9,74% và ở nông thôn là 8,92%.

Mức giá tăng nhanh là một thứ “thuế lạm phát” làm giảm mức sống của đại bộ phận người tiêu dùng.

Mặc dù nền kinh tế phải chấp nhận một sự đánh đổi nhất định giữa lạm phát và tăng trưởng - ít nhất là trong ngắn hạn - thì những chỉ số giá tiêu dùng này là rất đáng lo ngại vì một số lý do như sau:

Đầu tiên, mặc dù giá thế giới tăng làm CPI ở Việt Nam tăng theo, nhưng chắc chắn đây không phải là nguyên nhân quan trọng nhất vì nếu thế, các nước trong khu vực như Trung Quốc, Thái Lan, Malaysia cũng phải chịu những cú sốc giá tương tự. Thế nhưng chỉ số giá tiêu dùng ở các nước này chỉ dao động trong khoảng 4-5%.

Vì vậy, có thể thấy rằng CPI ở Việt Nam tăng chủ yếu vì những lý do nội tại của nền kinh tế, trong đó quan trọng nhất là nguyên nhân tiền tệ. Tốc độ tăng tín dụng của ta luôn được duy trì ở mức rất cao (khoảng 30%) trong vòng sáu năm qua. Đồng thời cung tiền đồng từ đầu năm tới nay cũng tăng đột biến do Nhà nước phải mua vào khoảng 9 tỉ đô la để ổn định tỷ giá.

Thứ hai, mức giá tăng nhanh là một thứ “thuế lạm phát” làm giảm mức sống của đại bộ phận người tiêu dùng, đặc biệt là những người hưởng lương cố định và có thu nhập thấp. Theo số liệu của Tổng cục Thống kê thì ở khu vực nông thôn, so với thời điểm cuối tháng 10-2006, số hộ thiếu đói tăng 44% và số nhân khẩu thiếu đói tăng 47%.

Mặc dù giá tăng không phải là nguyên nhân duy nhất (bên cạnh thiên tai, dịch bệnh...) của tình trạng thiếu đói tăng nhanh, nhưng nó chắc chắn là một nhân tố làm trầm trọng thêm tình trạng này vì từ đầu năm tới nay, giá của những hàng hóa thiết yếu như thực phẩm và lương thực đều tăng cao hơn CPI, lần lượt là 13,52% và 9,15%.

Thứ ba, vì mức lạm phát cao hơn lãi suất tiết kiệm (tức là lãi suất thực bị âm) nên tiền nhàn rỗi trong nền kinh tế phải chạy đi tìm những cơ hội đầu tư có suất sinh lời cao hơn như địa ốc hay chứng khoán. Việc đầu cơ quá mức vào bất động sản và chứng khoán làm xuất hiện hiện tượng bong bóng tài sản; và sớm hay muộn thì hiện tượng này cũng sẽ dẫn tới sự bất ổn định cho nền kinh tế.

Thứ tư, lạm phát cao - và trong một chừng mực nào đó, khó dự đoán một cách chính xác - là một trong những nguyên nhân làm tăng độ bất định, và do vậy tăng chi phí giao dịch và giảm hiệu quả của nền kinh tế. Bên cạnh đó, lạm phát còn làm giảm sức cạnh tranh của các doanh nghiệp xuất khẩu và của toàn bộ nền kinh tế.

Thứ năm, để đạt được mục tiêu “lạm phát thấp hơn tốc độ tăng trưởng” (mà trên thực tế không hề có cơ sở khoa học vững chắc) thì khi lạm phát tăng, Chính phủ chỉ có thể có một trong hai lựa chọn: Một là kiềm chế lạm phát bằng cách giảm tốc độ tăng cung tiền và tín dụng (đặc biệt là đối với các doanh nghiệp nhà nước kém hiệu quả), đồng thời giảm bớt chi tiêu của Chính phủ (bằng cách tăng hiệu quả chi tiêu, giảm lãng phí và thất thoát), hay thậm chí phải điều chỉnh lãi suất.

Hai là phải dồn sức đẩy mạnh tăng trưởng để “đuổi kịp” lạm phát. Có vẻ như cho đến thời điểm này, phương án 1 chưa phải là lựa chọn của Chính phủ; còn phương án 2 nếu được thực hiện sẽ chỉ tiếp tục đổ thêm dầu vào ngọn lửa lạm phát. Dưới góc độ quản lý nhà nước, không nên để một mục tiêu thiếu cơ sở khoa học như thế này trở thành một chiếc “vòng kim cô” trói buộc các nhà điều hành vĩ mô.

Thứ sáu, lạm phát trên thực tế có lẽ không chỉ là 8 hay 9% mà có thể còn cao hơn. Theo số liệu của Tổng cục Thống kê, tổng mức bán lẻ hàng hóa và doanh thu dịch vụ tiêu dùng theo giá danh nghĩa 10 tháng năm 2007 tăng 22,7% so với cùng kỳ năm trước. Cũng trong giai đoạn nay, đầu tư tăng nhanh hơn so với tiêu dùng, đồng thời chi tiêu của Nhà nước chiếm một tỷ lệ tương đối ổn định. Điều này có nghĩa là tốc độ tăng tổng chi tiêu của nền kinh tế (theo giá danh nghĩa) phải cao hơn 22,7%.

Mặt khác, nếu đem cộng thâm hụt thương mại thực vào tốc độ tăng trưởng GDP thực, ta có tốc độ tăng trưởng nguồn cung thực vào khoảng 12-13%. Sự chênh lệch giữa tốc độ tăng tổng chi tiêu danh nghĩa và tăng trưởng GDP thực chính là tỷ lệ lạm phát, và vì vậy có lý do để lo ngại rằng lạm phát thực tế còn cao hơn mức công bố chính thức.


(Theo TBKTSG) http://vneconomy.vn/?home=detail&page=category&cat_name=05&id=e5ea8705bc4803
 

thaonguyenvn

HHVN-DỰ BỊ
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
19 Tháng mười một 2007 lúc 16:33
#2
theo em không phải đi lòng vòng đâu xa,suy cho cùng là do nhập khẩu lớn hơn xuất khẩu,không biết 1 năm bán gạo đc bao nhiu tiền nhưng nhập oto từ đầu năm đến giờ đã mấy trăm triệu rồi,thế cò những thứ khác nừa thì không hiểu nhập siêu nhiều như thế nào,chắc cuối năm nay mới biết
 

trucpq

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
19 Tháng mười một 2007 lúc 16:46
#3
Cái lo ngại nhất đối với mình là báo chí cứ khóc lóc với mức lạm phát 8-9% trong khi dân ngèo ra chợ mua đồ ăn vật giá tăng 20-30% một số rau củ còn lên tới >50% trong khi thu nhâp thì chạy theo được cái con số 8-9% là phước tám chục đời để lại.

bác nào ăn nhà hàng hoài ít thấy giá tăng, bác nào đi chợ ăn cơn nhà là thấy lý do để lo lắng liền.
 

usranger

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
19 Tháng mười một 2007 lúc 16:46
#4
Năm 2004, WB đã ra cảnh báo đối với VN về vấn đề tích trữ USD để cân bằng giá hối đoái mà kg lo để ý đến sự vận chuyển trong kinh tế và họ cũng đã nói rằng sẽ bị lạm phát.

**Từ năm 2000, chính phủ liên tục mua vào đồng USD (vì tiền VN ko có 1 bảo chứng bằng vàng nào cả, nên trên thực tế tiền VN kg có giá trị trên trường quốc tế). Khi vào WTO, đầu tư nước ngoài tăng lên đột ngột, chính phủ bỏ tiền đồng ra mua vào tiền USD, khiến cho đồng tiền VN bị mất giá, chẳng những vậy, lại còn bị bội thực USD. Cách giải quyết đơn giản nhất là buông thả USD với giá rẻ, chịu lổ, để thu bớt vào tiền đồng đang lưu thông ---> Việc làm này sẽ ảnh hưỡng trực tiếp tới GDP của năm nay.
 

usranger

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
21 Tháng mười một 2007 lúc 13:58
#6
USD thừa sao giá vẫn tăng?

thực ra em không hiểu biết về kt và tiền tệ lắm,nhưng cho em hỏi 1 câu các bác đừng oánh nhé:em nghĩ tiền nội tệ cầng mất giá so với đồng $ thì càng có lợi thế về xuất khẩu,đúng không ạ?
Người quan tâm đến USD thắc mắc USD đang thừa nhưng giá vẫn “lù lù” tiến lên. Đầu tháng 8 giá USD là 16.150 đồng, cuối tháng tăng lên 16.241 đồng/USD, đến nay vẫn ở mức cao.

Trước đó, Ngân hàng Nhà nước đã phải mua vào gần 7 tỉ USD thừa. Diễn biến này không tuân theo qui luật: thiếu giá tăng, thừa giá giảm.

Sự bất tuân qui luật này còn diễn ra. Tỉ giá VND/USD có “sứ mạng” khuyến khích xuất khẩu. Nhà xuất khẩu sẽ “kêu trời” nếu một ngày nào đó vì thừa mà tỉ giá VND/USD trở về mức 16.000 đồng. Kim ngạch xuất khẩu năm 2007 ước gần 48 tỉ USD thì mỗi đồng tỉ giá tăng thêm có ý nghĩa rất lớn với nhà xuất khẩu. Mà xuất khẩu tăng là có thêm công ăn việc làm.

Cũng đừng quá lo cho tốc độ tăng của tỉ giá, vì theo “kịch bản”, tỉ giá cũng như Tôn Ngộ Không, có “múa may” thì vẫn nằm trong bàn tay của Phật Tổ. Tỉ giá VND/USD vẫn chưa tăng hết “kịch bản” 1%, từ nay đến cuối năm tỉ giá có tăng thêm cũng là bình thường. Dù có tăng nhanh, câu chuyện giữ USD có lợi hơn VND vẫn không có cơ hội xuất hiện.

Theo Báo Tuổi trẻ
 

huuquynh

Staff member
NHẬP HỘI
21 Tháng mười một 2007 lúc 14:09
#7
Lạm phát là gì?

Trong kinh tế học, thuật ngữ “lạm phát” được dùng để chỉ sự tăng lên theo thời gian của mức giá chung hầu hết các hàng hoá và dịch vụ so với thời điểm một năm trước đó. Như vậy tình trạng lạm phát được đánh giá bằng cách so sánh giá cả của hai loại hàng hoá vào hai thời điểm khác nhau, với giả thiết chất lượng không thay đổi.

Khi giá trị của hàng hoá và dịch vụ tăng lên, đồng nghĩa với sức mua của đồng tiền giảm đi, và với cùng một số tiền nhất định, người ta chỉ có thể mua được số lượng hàng hoá ít hơn so với năm trước. Có nhiều dạng lạm phát khác nhau, như lạm phát một con số (single-digit inflation), lạm phát hai con số (double-digit inflation), lạm phát phi mã (galloping inflation), siêu lạm phát (hyper inflation)...
Vì vậy, có thể thấy rằng CPI ở Việt Nam tăng chủ yếu vì những lý do nội tại của nền kinh tế, trong đó quan trọng nhất là nguyên nhân tiền tệ. Tốc độ tăng tín dụng của ta luôn được duy trì ở mức rất cao (khoảng 30%) trong vòng sáu năm qua. Đồng thời cung tiền đồng từ đầu năm tới nay cũng tăng đột biến do Nhà nước phải mua vào khoảng 9 tỉ đô la để ổn định tỷ giá.
Nguyên nhân dẫn đến lạm phát

Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng lạm phát, trong đó "lạm phát do cầu kéo" và "lạm phát do chi phí đẩy" được coi là hai thủ phạm chính.

- Lạm phát do cầu kéo
Nhiều người có trong tay một khoản tiền lớn và họ sẵn sàng chi trả cho một hàng hoá hay dịch vụ với mức giá cao hơn bình thường. Khi nhu cầu về một mặt hàng tăng lên sẽ kéo theo sự tăng lên về giá cả của mặt hàng đó. Giá cả của các mặt hàng khác cũng theo đó leo thang, dẫn đến sự tăng giá của hầu hết các loại hàng hoá trên thị trường. Lạm phát do sự tăng lên về cầu được gọi là “lạm phát do cầu kéo”, nghĩa là cầu về một hàng hoá hay dịch vụ ngày càng kéo giá cả của hàng hoá hay dịch vụ đó lên mức cao hơn. Các nhà khoa học mô tả tình trạng lạm phát này là”quá nhiều tiền đuổi theo quá ít hàng hoá”.

- Lạm phát do chi phí đẩy
Chi phí của các doanh nghiệp bao gồm tiền lương, giá cả nguyên liệu đầu vào, máy móc, chi phí bảo hiểm cho công nhân, thuế... Khi giá cả của một hoặc vài yếu tố này tăng lên thì tổng chi phí sản xuất của các xí nghiệp chắc chắn cũng tăng lên. Các xí nghiệp vì muốn bảo toàn mức lợi nhuận của mình sẽ tăng giá thành sản phẩm. Mức giá chung của toàn thể nền kinh tế cũng tăng.

- Lạm phát do cơ cấu
Ngành kinh doanh có hiệu quả tăng tiền công danh nghĩa cho người lao động. Ngành kinh doanh không hiệu quả, vì thế, không thể không tăng tiền công cho người lao động trong ngành mình. Nhưng để đảm bảo mức lợi nhuận, ngành kinh doanh kém hiệu quả sẽ tăng giá thành sản phẩm. Lạm phát nảy sinh từ đó.

- Lạm phát do cầu thay đổi
Giả dụ lượng cầu về một mặt hàng giảm đi, trong khi lượng cầu về một mặt hàng khác lại tăng lên. Nếu thị trường có người cung cấp độc quyền và giá cả có tính chất cứng nhắc phía dưới (chỉ có thể tăng mà không thể giảm), thì mặt hàng mà lượng cầu giảm vẫn không giảm giá. Trong khi đó mặt hàng có lượng cầu tăng thì lại tăng giá. Kết quả là mức giá chung tăng lên, dẫn đến lạm phát.

- Lạm phát do xuất khẩu
Xuất khẩu tăng dẫn tới tổng cầu tăng cao hơn tổng cung, hoặc sản phẩm được huy động cho xuất khẩu khiến lượng cung sản phẩm cho thị trường trong nước giảm khiến tổng cung thấp hơn tổng cầu. Lạm phát nảy sinh do tổng cung và tổng cầu mất cân bằng.

- Lạm phát do nhập khẩu
Khi giá hàng hoá nhập khẩu tăng thì giá bán sản phẩm đó trong nước cũng tăng. Lạm phát hình thành khi mức giá chung bị giá nhập khẩu đội lên.

- Lạm phát tiền tệ
Cung tiền tăng (chẳng hạn do ngân hàng trung ương mua ngoại tệ vào để giữ cho đồng tiền trong nước khỏi mất giá so với ngoại tệ; hay chẳng hạn do ngân hàng trung ương mua công trái theo yêu cầu của nhà nước) khiến cho lượng tiền trong lưu thông tăng lên là nguyên nhân gây ra lạm phát.
Như vậy có thể tạm dẫn ra thủ phạm chính:
- Lạm phát do chi phí đẩy
- Lạm phát tiền tệ
- Lạm phát do nhập khẩu
- Các nguyên nhân khác đều có tác động ít nhiều đến lạm phát

Tuy nhiên, lạm phát liên quan đến rất nhiều lĩnh vực. Là vấn đề vĩ mô nên có lẽ anh em ta không đủ tầm tranh luận đâu. Cần có một nhà kinh tế học vào giải thích! :D

Ai là nạn nhân của lạm phát?
Khi lạm phát xảy ra thì hầu hết mọi thành phần của nền kinh tế đều trở thành nạn nhân của lạm phát, bởi nhìn một cách tổng thể thì mỗi người đều là người tiêu dùng. Tuy nhiên, 3 thành phần chịu nhiều thiệt thòi nhất là:

- Người về hưu: Lương hưu là một trong những “hàng hoá” ổn định nhất về giá cả, thường chỉ được điều chỉnh tăng lên đôi chút sau khi giá cả hàng hoá đã tăng lên gấp nhiều lần.

- Những người gửi tiền tiết kiệm: Hẳn nhiên sự mất giá của đồng tiền khiến cho những người tích trữ tiền mặt nói chung và những người gửi tiền tiết kiệm đánh mất của cải nhanh nhất.

- Những người cho vay nợ: Khoản nợ trước đây có thể mua được một món hàng nhất định thì nay chỉ có thể mua được những món hàng có giá trị thấp hơn. Vậy ai là người được hưởng lợi? Có lẽ khi đồng tiền mất giá dần thì người sung sướng nhất chính là những con nợ vì nay khoản nợ họ phải trả có vẻ nhẹ gánh hơn.
 

huuquynh

Staff member
NHẬP HỘI
21 Tháng mười một 2007 lúc 14:28
#9
- Lạm phát do chi phí đẩy: nền sản xuất của chúng ta phụ thuộc rất nhiều vào nguyên liệu, mà phần lớn nguyên liệu/máy móc/công nghệ đều phải nhập khẩu. Có lẽ chưa thể có một biện pháp tích cực và cụ thể để giải quyết ngay vấn đề này.

- Lạm phát do tiền tệ: Là do chính chúng ta thôi. Vốn đầu tư vào VN khá lớn, ngoài việc nhập máy móc, thiết bị, công nghệ... thì cần phải có 1 lượng tiền Việt khá lớn, vì hình như mọi giao dịch tại Vietnam đều phải sử dụng tiền Việt Nam... đây chỉ là 1 lý do trong nguyên nhân này thôi. :)

- Lạm phát do nhập khẩu: vấn đề này không thể tránh khỏi.

Nhà kinh tế của chúng ta chưa có giải pháp nào tốt giải quyết gốc rễ cho nền kinh tế. Mà có giải pháp nào chăng nữa, tớ nghĩ rằng phải mất hàng thập kỷ để cơ cấu và tổ chức/hệ thống lại nền kinh tế. Vì vậy, trước mắt tớ chỉ biết cố gắng ăn tiêu ít đi, làm nhiều hơn (hoặc...). Chứ không còn cách nào khác! :( :( :(
 

thaonguyenvn

HHVN-DỰ BỊ
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
21 Tháng mười một 2007 lúc 14:36
#10
đọc thêm bài báo này thấy có lẽ lạm phát cũng do anh hưởng ở đây chăng,hay em đọc sai:Cụ thể, chiều tối qua, 20/11, giá dầu thô nhẹ giao tháng 12/2007 trên thị trường giao dịch dầu mỏ New York đã tăng 3,39 USD, tức 3,7%, so với phiên giao dịch trước, lên mức 998,03 USD/thùng
nói thật nếu giá lên mức này thì cả thế giới đi xe đạp hết
không thể chấp nhận vietnamnet mà lại viết sai thế này được
 
  Nội dung tương đồng Khu vực Trao đổi Ngày
Lam Sơn HANDHELD CAFÉ 1

Nội dung tương đồng

Bài viết cần bạn xem thêm

116610LN – Rolex Submariner Date
Tình trạng đồng hồ: full set đủ hộp sổ thẻ. Hàng đã qua sử dụng nguyên Orizin Rolex có xước dăm qua quá trình sử dụng.
Kính, kim cọc mặt số original hoàn hảo không lỗi lầm. Model sport đang rất hiếm và được săn lùng ...
Lazada Vietnam Master card on Monday