Bị lừa ở Thượng Hải

Các thớt khác của Nxtson

Nxtson

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
#1
Đi một ngày đàng, học một …ít khôn.

Khôn ở đây không có gì là ghê gớm cả, chỉ là bị lừa ở Thượng Hải nên khôn ra 1 tí, kể cho các bác nghe để cùng rút kinh nghiệm.


Câu chuyện thứ nhất:

Đang đi, bỗng có hai mẹ con nhà nọ, trông rất tử tế. Líu ríu tiếng Tàu. Mình nói không biết tiếng Tàu.

Thế là alêhấp, Ah, where are you from?

Vietnam.

Oh, you’re very handsome :). I’m a teacher, are you a student?

No, I’m not sudent.

I come from Beijing, I came here this morning, and unfortunately, I lost my money… Could you please…

Ah, lừa đảo rồi, đừng hòng nhé. Thế là, I’m poor now, I lost my money too. Hai mẹ con nhà nọ cười trừ và biến..

Câu chuyện thứ hai:

Đi ngang công viên, gặp mấy người Tây Tạng bán đồ lưu niệm, thấy mấy cái vòng hay hay. Hai cái này bao nhiêu? 60 tệ. Chọn thêm 1 cái nữa, vậy 3 cái này bán 50 tệ nhé? Trả giá 1 hồi, ok bán. Lại lựa thêm 3 cái to hơn, vậy 6 cái này bao nhiêu? Ba cái này to hơn, tất cả 120 tệ. 100 tệ nhé? Lại suy nghĩ và bán. Haha, good deal, mình đúng là business man. Sau lưng, thằng nhóc khác khều khều, qua quầy hàng của em xem. Chạy qua. Em bán 10 vòng to 100 tệ luôn. Hic :-(


Câu chuyện thứ ba:

Đây là 1 câu chuyện ly kỳ và hấp dẫn như phim. Lần này đi tới quảng trường Nhân dân, đang đi thấy 1 nhóm thanh nien, nam có, nữ có, làm quen bằng tiếng Anh. Mấy em nữ nói là sinh viên trường Đại học Thượng Hải, ra công viên tìm người nước ngoài luyện tiếng Anh. Bull *#*#*#*#, tiếng Anh của mình chỉ biết trả giá khi shoping và hỏi đường. Ok, let’s practice. Nói chuyện chụp hình, trao đổi địa chỉ email 1 hồi, 1 em nói: em có 1 giấy mời đi coi Trà đạo, anh đi với tụi em cho vui. Hehe, ok thôi. Nhưng chỉ có 1nam 1 nữ đi chung với mình, đám kia ở lại nói là đợi bạn. Đi vòng vòng, lại practice tiếng Anh và chụp hình, rồi cũng tới 1 cao ốc nọ. Leo lên lầu, chui vô quán trà đạo bé tí, 3 người ngồi trong cái phòng chút xíu. Cô bán trà dễ thương sau 1 hồi giới thiệu về nghệ thuật Trà đạo, đưa ra cai Menu tòan tiếng Tàu, nhìn hoa mắt. Trà hsgdufgsad 38 tệ/Người. Trà kjsdgflisdgfi 40 Tệ/Người……., tiền công pha trà 30 Tệ. Ok, giá đó nếu share cho 3 người, mình gallant trả cho em gái cũng khỏang 70 Tệ=140.000 Vnđ, cũng được. Thế là, uống trà, nào là các nghi thức pha trà, ngửi trà, uống trà…. Loáng 1 cái, uống 1 bụng 6 lọai trà. Đến tiết mục marketing, quảng cáo bán trà của quán. Cặp “ sinh viên” biến thành cò mồi, đứa thì kêu mua trà Ôlong về cho mẹ, đứa thì mua 100g trà Trái cây về cho ba,chủ yếu là dụ mình mua luôn. Anh mua trà giảm béo về cho bạn gái đi. Không, bạn gái anh minhon lắm. Vậy anh mua trà Nhân sâm về cho ba anh đi. Không, ba anh có chục hũ rượu sâm ở nhà rồi. Mời mãi không được, kêu tính tiền. Nhìn cái bill hết hồn: 6 lọai trà x 40 tệ x 3 người + công pha trà+ dĩa hạt bí = 900 Tệ= 1.800.000 Vnd. Gặp lừa đảo rồi, thôi, share 3 nhé. Thằng nhóc kêu, ở Trung Quốc phụ nữ không phải trả tiền, anh với em chia đôi. No way, tao đâu phải Ba tàu. Thằng nhóc dịu giọng, ok, em trả cho bạn em. Thế là toi 600.000đ. Vẫn vui vẻ, cùng nhau đi thêm mấy ngã tư nữa. Em gái nghe điện thọai, tụi bạn kêu em đi ăn, anh đi không. Thôi, không dám, anh uống trà no rồi. Ok, bye bye anh nhé, nhớ email hình cho tụi em nghen. Sure với bạn là hai em “sinh viên” quay về quán chia tiền cò.:-(


Câu chuyện cuối cùng:

Một bài học cho lòng tham. Một kẻ ghiền Hi Tech và rành công nghệ, thế mà vẫn bị hạ độc thủ tại Thượng Hải. Số là, ngày cuối cùng trước khi về SG, tranh thủ đi shopping cho bà con ở nhà. Đi trên đường, gặp 1 chú Ba tàu, đầu đinh, áo gió màu đen, lấm la lấm lét ra hiệu hỏi mua điện thọai không. Nhìn cái điện thọai Nokia xịn 6270, sau 1 hoầi test máy, chụp hình, nghe nhạc ok, kết ngay. Hắn đòi 1000 tệ ( khỏang 2triệu đồng), mình trả 400 tệ( 800.000đ), hắn tháo sim ra bán luôn. Còn dúi dúi kêu lấy mau không công an tới. Đi 1 đọan, coi lại, ôi thôi cái điện thọai xịn hồi nãy bị tráo thành cái điện thọai thằng cháu hay chơi ở nhà, bấm kêu tít tít còn màn hình đen thui. Quay lại tìm thằng đầu đinh áo đen mới nhớ ở Trung Quốc thằng nào cũng đầu đinh áo đen…. Và người Thượng Hải có 1 câu nói: đừng bao giờ mong có 1 cái bánh từ trên trời rơi xuống.
 

nghiemhung

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
#4
Anh kể cho mọi người biết lý do đi, em định hè này sang Quảng Châu, Thượng Hải.
Nếu đồng chí tự đi thì được. Còn đi theo tour thì thôi. Gọi là đi du lịch thăm thú nhưng điểm du lịch thì quá dở hơi, chi phí đắt, chủ yếu chúng nó dẫn đi mua bán để thằng "gai" kiếm tiền cò.

Tiếng Anh thì gần như chả ma nào biết, cứ xì xồ tiếng Tàu. Đợt tớ đi tớ cũng lõm bõm biết tí, vợ tớ cũng lõm bõm nên toàn vừa nói vừa khoa chân múa tay. Nó nói tiếng Tàu, nhiều câu mình không biết nên cứ thế bắn tiếng Việt, nó lại tưởng mình là Tàu ở "vùng sâu, vùng xa" nên nó lấy giấy bút ra viết (bút đàm). Pó tay!

Một kinh nghiệm: nó bắn tiếng Tàu kệ nó, mình bắn tiếng Việt kệ mình. Như vậy nó tưởng mình cũng người Tàu nên nó không (dám) lừa. Bắn tí tiếng Anh nó mà biết là toi với nó.
 

netanhtuan

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
#5
Hehehehe,
Các bác nói sao chứ. Em cũng đi Thượng Hải lần đầu tiên mà ở bên đó 30 ngày lận có bị gì đâu.
Cái chính là bác đừng có tham quá, đừng có sĩ diện vào ăn mà kg hỏi giá.
Ngay em đây ra Hà nội không hỏi giá ăn xong bát phở nó còn tính 40.000 VNĐ
Chuyện như của bác ở nơi nào chả có.
Bác sang bên Anh vớ vẩn không hỏi giá nó còn lột sạch chỉ để lại cho bác mỗi bộ quần áo trên người thôi ấy chứ.
 

kdragon

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
#6
Ôi kinh wá,sẵn tiện có bác nào có kinh nghiệm với Campuchia thì cho em xin tí đi,mai em đi rồi:
-Có gì chơi (miển xxx,casino vì em chưa đủ tuổi :D)
-Có gì đáng mua ko
-Thức ăn có sạch ko,ko thì xách theo mỳ goí >_>
-Có bị chém ko
...................
Quy đổi vnđ ra campuchia đồng là bao nhiu :D
 

thha9

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
#9
Tớ đi shoping ở Thượng Hải cứ câm như hến, có gì thì chỉ trỏ thôi. Nói tiếng Anh thì bên đó họ cũng không rành lắm. May quá đi ít ngày nên chẳng bị lừa gì cả.
 

nghiemhung

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
#10
Đi campuchia sợ bỏ M ,đến thằng chạy xe kéo nó còn nói tiếng Việt
Còn sang Lào mà bác đứng giữa thủ đo Viên Chăn chửi 1 cấu thế nào cũng có thằng Lào nó chửi lại.

Năm 2002 em xem trận tranh giải 3 U21 giữa VN-Lào ở SVĐ Thái-Nhật (Thái Lan), lúc trên khán đài em hét:

- Đánh bỏ mẹ trọng tài đi

Ngay lập tức phía trước có thằng hét lại câu y chang. Lúc sau mới biết nó là người ...Lào. Pótay!
 

Bài viết cần bạn xem thêm

Giới trẻ ngày nay hình như thích đồ công nghệ hơn là mấy miếng kim loại + da thuộc phối lại có giá trên trời,
Lazada Vietnam Master card on Monday
Top