Bóng đè - Cơn ác mộng khủng khiếp.

Các thớt khác của babu0205
Status
Không mở trả lời sau này.
12 Tháng mười 2007 lúc 22:02
#1
Trước hết, cho em có đôi lời với các bác trên diễn đàn.
Đây là chuyện có thật xảy ra với em hồi hôm qua, nay em post bài này lên nhờ mọi người tư vấn dùm. Vì em thấy trên diễn đàn này cũng có nhiều bác làm bác sỹ.
Vô cùng xin lỗi nếu bài viết này làm phiền đến mọi người !!

Bây giờ là 2h17 sáng, tôi đang rất buồn ngủ nhưng tôi không dám nằm ngủ, vì tôi vừa trải qua một cơn ác mộng khủng khiếp. Vì thế nên bây giờ tôi ngồi đây viết bài này, để làm vơi bớt đi nỗi sợ hãi trong lòng tôi, và để bớt cơn buồn ngủ, cũng như mong mọi người có thể tư vấn, giúp đỡ tôi.

Trước hết, tôi tên Quang Huy, năm nay 20 tuổi. Tôi bị bệnh bóng đè - có ai nghe nói về căn bệnh này chưa nhỉ ?? Hồi trước ở dưới quê thì tôi đã từng nghe bác tôi kể về căn bệnh này, chỉ thường xuất hiện với những người thần kinh yếu ( mà người ta hay gọi là " yếu bóng vía " ). Triệu chứng : Đang ngủ bỗng giật mình thức dậy thì tay chân không thể cử động, nhúc nhích ( cứ như là bị ai đó đang đè lên người vậy ) miệng không thể thốt ra tiếng, hơi thở cũng rất khó khăn, mặc dù lúc đó đã tỉnh ngủ rồi !!
Tôi mắc căn bệnh này từ rất nhỏ, tôi không nhớ chính xác, hình như là 7 ~ 8 tuổi gì đó !! Những người khác tôi không rõ có mắc bệnh không, hoặc nếu mắc bệnh thì triệu chứng thế nào, tôi không rõ. Nhưng với tôi thì, mỗi lần bị, đầu tôi lại xuất hiện những hình ảnh quái dị, mơ hồ ( có thể là rất nhiều bộ xương, hình ảnh ma quái hoặc một cái gì đó rất bình thường nhưng lại mang một cảm giác rất kinh khủng ). Chúng quay xung quanh đầu tôi, làm cho tôi có một cảm giác kinh sợ, lúc đó trong đầu tôi đang ý thức là " Mình phải ngồi dậy, phải tỉnh dậy ngay !! " --> Nghĩa là tôi đã nhận thức được mình đang nằm mơ, đang mắc bệnh. Nhưng tôi không thể nào ngồi dậy được, hai tay, hai chân tôi cứng ngắt & không thể cử động theo ý muốn của tôi. Tôi thở một cách rất khó khăn ( phải nói là gần như không thở được !! ), miệng tôi không thể la lên, hoặc nói được chữ nào, chỉ có thể rên lên " ứ .. ớ .. " ( rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ có thể một mình tôi nghe & nhạn6 ra rằng mình đang rên ). Tôi bị tình trạng " đông cứng " như vậy cho đến chừng 5 ~ 10' thì mới có thể khẽ nhúc nhích bàn chân & dùng hết sức để vùng dậy. Tất nhiên khi cơ thể đã hoạt động trở lại tôi không dám đặt lưng ngủ tiếp, mà kiếm việc gì đó để xua đi cơn buồn ngủ.
Những dòng trên đây là những mô tả về triệu chứng khi mắc bệnh này của tôi !! Tôi nhớ rất chi tiết vì tôi đã bị như vậy rất nhiều lần. ( Trung bình mỗi 3 ~ 4 tháng lại bị một lần ). Hồi nhỏ thì thường xuyên bị như vậy hơn, bây giờ lớn rồi thì ít hơn, chỉ thỉnh thoảng mới bị.

Hôm nay, tối thứ ba ( 07/11/2006 ) là một tối vô cùng khủng khiếp với tôi. Như đã nói ở trên, mỗi lần mắc bệnh, tôi thường mơ những giấc mơ nhỏ ( lúc đầu là những hình ảnh bình thường, sau thì trở thành những hình ảnh kì dị như tôi trình bảy ở trên ). Những giấc mơ đó diễn ra nhanh, và không có nội dung cụ thể. Còn hôm nay ...

Tôi nằm mơ !! Một giấc mơ rất đáng sợ !! Nó như một câu truyện kinh dị vậy !!

Tôi nằm mơ thấy một gia đình : 1 vợ, 1 chồng và 2 đứa con được mời đi ăn tiệc vào một đêm không trăng. Ngoài đường tối om không nhìn rõ vật gì, hai vợ chồng đi trước và 2 đứa con đi ở đằng sau. Hai vợ chồng đang đi trước thì bỗng nghe một âm thanh ghê rợn ở phía sau, nó như là âm thanh của một chiếc xe đang nghiến lấy một vật gì, khi người vợ quay lại thì thấy xác của hai đứa con đang nằm dưới lòng đường, và bóng một chiếc xe không bật đèn đang chạy vút đi.
Người vợ đang kinh ngạc thì bỗng thấy đau nhói ở đằng sau gót, cô ta ngất xỉu.
Khi người vợ tỉnh dậy, cô ta thấy mình đang ở trong một căn phòng kín. Cảm thấy đau nhói ở tay phải, cô ta cúi xuống nhìn thì thật kinh khủng : Bàn tay phải của cô ta đã bị đóng chặt xuống sàn nhà bằng một thanh sắt lớn !! Thanh sắt xuyên qua lòng bàn tay và cắm chặt xuống sàn nhà, xung quanh là rất nhiều máu của bàn tay cô thấm xuống ướt cả sàn nhà. Cô cảm thấy rất đau & kinh hoàng, căng thẳng tột độ, không biết ai đã làm điều này, và làm vậy mới mục đích gì.
Người vợ nhìn sang bên, thấy bóng của chồng mình. Tự nhiên cô thấy an tâm trong lòng. Điều này cũng là điều dễ hiểu, đang trong hoàn cảnh khó khăn, không biết vì sao mình bị bắt & hành hạ, đang trong tâm trạng cô đơn, hoang mang lo sợ. Nay thấy người chồng bên cạnh, cô cảm thấy ấm áp trong lòng & cảm thấy đỡ sợ hãi hơn, như được tiếp thêm sức mạnh vậy.
Cô khẽ gọi người chồng, người chồng quay mặt lại. Cô nhìn người chồng và mất hẳn cái cảm giác yên tâm ấy : Hai tay của người chồng hoàn toàn bình thường, không bị đóng chặt xuống sàn nhà bằng một thanh sắt như cô. Người chồng mỉm cười nhếch mép. Trong một khắc, cô đã hiểu tất cả. Người đánh cô bất tỉnh, đóng tay cô xuống sàn chính là chồng mình. Người đã dàn xếp để giết chết cả hai đứa con cũng chính là chồng mình. Trong một khắc, cô cảm thấy mình đã mất hết tất cả : Tình yêu của một người vợ dành cho một người chồng, niềm tin của một người đang mong đối phương sẽ giải thoát cho mình. Người mình tin tưởng nhất lại là kẻ phản bội mình.

Truyện tiếp theo thế nào, thì tôi không biết. Bởi vì đến đây, ý thức của tôi đã nhận ra rằng : " Mình đang nằm mơ, một giấc mơ khủng khiếp ". Tôi muốn ngồi bật dậy thì kinh hoàng khi nhận ra rằng : Tay chân mình không thể nhúc nhích được !! Mình lại bị căn bệnh bóng đè ??
Tôi nằm yên một chỗ, ngoài ý thức là " mình phải ngồi dậy, phải kêu lên để cho người nhà biết mà lại giúp " thì chẳng làm gì được cả, tôi muốn hét lên thật to, muốn gọi một tiếng " Mẹ !! " ( Để mẹ tôi lại đánh thức tôi dậy ), nhưng miệng không tài nào phát ra âm thanh được. Mãi gần 5 phút sau tôi mới có thể la lên " Á á á !! "
Người nhà tôi chạy đến, thấy tôi nằm run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh toát ra đầy mặt, khuôn mặt tôi vẫn chưa định thần lại sau cơn ác mộng. Ba mẹ tôi hỏi tôi bị gì, tôi nằm im không trả lời, vì không biết phải trả lời như thế nào. Một phần là vì tuy đã hoàn toàn tỉnh táo, tôi vẫn không mở miệng trả lời được, miệng tôi đang há ra thở hồng hộc.

Ngoài thắc mắc về việc tại sao hôm nay tôi lại bị căn bệnh bóng đè với 1 hình thức kỳ quặc như vậy ( gặp ác mộng rồi mới phát bệnh ), còn một điều làm tôi cũng thấy kinh sợ nữa là : Nội dung của cơn ác mộng đó !! Tôi tất nhiên không tin mê tín theo kiểu " điềm báo " hoặc " linh ứng " gì gì đó .. Mà luôn nghĩ : Giấc mơ phản ánh thực tại ban ngày. ( Nói đơn giản là : Ban ngày nghĩ nhiều về vấn đề gì, tối nằm mơ thấy cái đó. )
Như vậy thì thật là quái lạ, bởi vì nếu mọi người xem kỹ phần trên tôi vừa kể. Mọi người điều nhận ra rằng giấc mơ trên quá chi tiết. Nó như một câu chuyện kinh dị vậy. Trong khi tôi chưa từng bao giờ xem phim ma, phim kinh dị hoặc đọc sách hoặc nghe ai kể chuyện gì cả. Tôi không đủ can đảm !!
Giấc mơ trên có rất nhiều chi tiết, và có nội dung rõ ràng. Tôi không tin là giấc mơ đó xuất hiện do sự tưởng tượng và do suy nghĩ của tôi. Vì về những lãnh vực như văn chương tôi rất tệ, tôi không nghĩ trí tưởng tượng của tôi có thể phong phú đến mức có thể nghĩ ra một câu chuyện như vậy !!

Tôi nghe nói, có những người, có thể căn cứ vào nội dung giấc mơ mà biết được tâm tư, tình cảm của người nằm mơ như thế nào ( không phải kiểu mê tín dị đoan " đoán điềm giải mộng " mà là dựa trên căn cứ khoa học đàng hoàng ). Nên sau khi đọc xong hết những gì tôi đã từng viết ở trên, ai có thể giúp đỡ tôi, tôi rất cảm ơn.
 

NDKhanh

Ruan Weiqing
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
12 Tháng mười 2007 lúc 22:39
#3
:( mình thì nằm nghi trưa ở cái salon của công ty, cứ nằm xuống thiếp đi một cái là bị :( Chuyển sang chỗ khác thì kô sao :confused:

Phòng mình thì thi thoảng ngủ hay giật mình. Sang phòng khác không sao.

Chẳng hiểu sao nữa. Chẳng biết giải thích thế nào :mad:
 

smile188

HHVN - 2006
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
12 Tháng mười 2007 lúc 22:40
#4
Hồi trước cũng có 1 topic bàn về chủ để này trên HH rồi mà :D
Cách của mình: Chả cần cố chống lại cựa quậy làm gì, cứ thả mình theo giấc mơ thôi :D lúc đầu rất sợ và hơi khó thở nhưng về sau thấy hay phết đó :)
 

KeLangThangNo1

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
12 Tháng mười 2007 lúc 22:46
#5
Ah, ngày xưa tôi thi thoảng cũng hay bị bóng đè, triệu chứng thì đúng như bạn mô tả: mơ giấc mơ khủng khiếp, tỉnh lại nhưng không thể cử động được chân tay càng sợ. Nhưng chỉ cần một tác động nhỏ vào cơ thể (ví dụ người nằm bên cạnh chạm vào) là tỉnh lại ngay và hết bị bóng đè.
Bây giờ không thấy bị nữa.
Mong bạn nhanh trải qua giai đoạn khó khăn này. Theo mình biết thì đa số mọi người đã từng trải qua một vài lần bị bóng đè. :D
 

KeLangThangNo1

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
12 Tháng mười 2007 lúc 22:51
#6
Không phải duy tâm, nếu bạn di chuyển chỗ ngủ cũng có thể giải quyết được vấn đề. Cách đây 10 năm, khi đi công tác ở Tuy Hòa (Phú Yên), mình ở trong Nhà khách (một mình một nhà) bị bóng đè liên tục, cả ban ngày cũng bị. Sau hỏi ra mới biết cái Nhà khách đó nằm trên một bãi đất xưa kia là căn cứ của Mĩ bị bộ đội ta tấn công chết khá nhiều ở đó. Khiếp quá:mad:
 

neompx

cậu tư
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
12 Tháng mười 2007 lúc 23:09
#8
ôi giấc mơ hoan tàng,. em ko phải là bác sỹ, nhưng theo em, all do mình suy nghĩ quá nhiều về nó, nên sinh ra vậy, đến chơi vói em, đảm bảo mệt nghĩ luôn, mệt quá chỉ muốn ngủ thôi đâu còn hơi sức nào mà bóng đè với đè bóng,

mà cũng lạ lúc xưa em sợ đi về đường tối lắm, bố em lại nói là, ma gặp mày còn sợ nữa chứ nói chi mày đi sợ nó, thế là khi đi về tối cứ lằm bằng mấy câu của bố thế là đến nhà.... mà lúc ở quê, ui mèn ơi cái đường về nhà, vừa tối vừa ko có ai, toàn bụi tre ko, gió đưa kêu kít kít thấy ngán luôn.,

bi giờ cũng vậy thôi, cứ lằng bằng, gặp ma nữ thì h...i....ế......p, gặp ma trai thì rũ cạch 5/5 . thế rồi cũng quen.


còn em thì dễ lắm, đụng chỗ nào đặt lưng được là ngủ, đếch cần biết
 
13 Tháng mười 2007 lúc 11:22
#9
Em thì ngủ phòng mình không sao, cứ hôm nào xuống phòng khách là y như rằng.... nhưng không đến mức như bác. Theo em tốt nhất bác nên đi tìm 1 ông thầy phong thủy xem cách bố trí đồ đạc nhà cửa đó :D
 

kidhero87

Thích Đủ Thứ
GẮN KẾT
13 Tháng mười 2007 lúc 13:51
#10
Bóng đè gì ở đây,khi mơ thì não đang trạn thái hưng phấn,là lúc ngủ say nhất,nên cơ thể ko kiểm soát được,hoặc có thể là tay chân bị tê,giống như bị tê chân,mình ko có cảm giác gì hết,nhưng khi có tác động thì mình biết và có cảm giác!
Em cũng đã bị vài lần,ko nhấc tay chân lên nỗi nhưng tập trung vào 1 chỗ trên cơ thể,ví dụ ngón tau hay ngón chân,cử động là sẽ hết!
Các bác cứ khéo tưởng tượng,em ko biết sợ ma là gì,chưa gặp lần nào,muốn gặp 1 lần cho biết mà chưa thấy bao giờ!hehe!
 
Status
Không mở trả lời sau này.
  Nội dung tương đồng Khu vực Trao đổi Ngày
Lam Sơn HANDHELD CAFÉ 1

Nội dung tương đồng

Bài viết cần bạn xem thêm

Em đã nhận được robot hút bụi hôm nay, giờ thì nó lỗi luôn từ lúc khởi động chứ ko ngáp ngáp 5 phút như trước nữa, nhưng thôi em cũng giữ lại coi như kỷ niệm buồn. Cảm ơn anh Sơn, anh Huy cùng BQL diễn đàn.

Em xin dừng sự việc tại đây cho nhẹ nhàng, ...
Lazada Vietnam Master card on Monday