Các Bác ơi tham gia diễn đàn "Chống Ngồi Nhầm Lớp" cái nào

Các thớt khác của hoptacxa

hoptacxa

GÂY DỰNG
NHẬP HỘI
3 Tháng sáu 2007 lúc 15:20
#1
Cần Chấn hưng nền giáo dục nước nhà
Tôi là một độc giả của VietNamnet. VietNamNet đang mở diễn đàn chống ngồi nhầm lớp. Các bác ở Handheld tiếp sức tý tẹo đi:
Con gái tôi năm nay 2 tuổi; tôi hy vọng rằng đến khi cháu đi học thì nền giáo dục nước nhà đã được chấn hưng.
Trước đây, chúng ta hay được nghe thấy cụm từ “chảy máu chất xám”. Nay, tiếc thay; thay vào đó – chúng ta hay nghe thấy cụm từ: “ Chuyên gia nước ngoài”; cụm từ “ ngồi nhầm lớp, đứng nhầm lớp”...
Vì thế, những việc làm hiện nay của Bộ giáo dục, của Cá nhân Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân, của các báo và xã hội ... nhằm chấn hưng nền giáo dục là rất đáng quý. Tôi hy vọng rằng, Cá nhân bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân luôn duy trì được tác phong và quyết tâm đổi mới, như cố tổng bí thư Nguyễn Văn Linh.
Trước hết, chúng ta cần khẳng định rằng: Chúng ta có nhiều người thầy tốt, và nhiều học sinh ngoan. Nhưng điều chúng ta cần hơn là chúng ta có nhiều hơn nữa những người thầy tốt, nhiều hơn nữa những học sinh ngoan. Chúng ta cần một hệ thống giáo dục hoàn hảo.
Chúng ta đều biết:” Đầu tư cho giáo dục là đầu tư có lợi nhất”.
Nếu hệ thống giáo dục của chúng ta không tốt, thì logic hiển nhiên là đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ phải thuê chuyên gia và thợ kỹ thuật của nước ngoài về xây cho chúng ta những căn nhà cấp 3, cấp 4. Cứ theo đó mà xét, có thể chúng ta phải thuê cả OSHIN nước ngoài về nấu cơm, phải thuê chuyên gia nước ngoài về giúp chúng ta đàm phán với nước ngoài...
Tôi xin phép ngoa ngôn như thế một chút để chúng ta hình dung được nguy cơ tụt hậu nếu chúng ta không Ngay lập tức chấn hưng nền giáo dục.
Dân tộc ta, về bản chất là một dân tộc tôn Sư trọng Đạo, một dân tộc hiếu học. Tôi tin rằng, ngay cả những người đã từng có hành động tiêu cự với sự nghiệp giáo dục; trong tâm khảm họ cũng rất xót xa khi chất lượng giáo dục xuống cấp. Tôi tin sâu sắc vào điều đó.
Tôi tin rằng, tự vị lãnh đạo cao nhất, cho đến những người tạm gọi là “xã hội đen” - đều có chung một niềm tự hào khi Học sinh Việt Nam đăng quang trong các kỳ thi quốc tế; có chung một niềm chua xót khi một số con em chúng ta học hành kém cỏi. Đó chính là lòng yêu nước chung của Dân tộc chúng ta.
Tôi tin rằng, Khi chúng ta gắn việc chấn hưng nền giáo dục với lòng yêu nước, chúng ta xã hội hoá việc chấn hưng nền giáo dục, thì chúng ta sẽ thành công. Vì “ Nhân dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước”.
Song, trước hết, chúng ta cần tìm hiểu nguyên nhân của sự xuống cấp về chất lượng giáo dục. Tôi xin mạo muội có ý kiến như sau:
1/ Tính cả nể:
Người Việt ta có một văn hoá sống trọng tình cảm. Đó là một nét văn hoá đẹp. Song, nếu điều đó bị lạm dụng sẽ hoá thành tính cả nể. Cả nể nhiều lần sẽ làm người Thầy xa rời Chính Đạo. Điều đó diễn ra từ từ làm chúng ta mất cảnh giác, khiến việc xa rời Chính Đạo sẽ trở thành Bất Chính. Khi Thượng bất chính, (ắt )Hạ tắc loạn.
2/ Bệnh thành tích:
Cả nhân loại này,hầu như ai cũng mắc bệnh thích thành tích, thích thành công. Chúng ta không phải là ngoại lệ. Thầy thích thành tích dạy giỏi, có nhiều trò giỏi. Trò và phụ huynh thích danh hiệu học giỏi. Địa phương nào cũng thích là nơi “Địa Linh Nhân Kiệt”. Hai khuynh hướng đó gặp nhau trong môi trường có tính cả nể cao gây nên phản ứng “ô xy hoá”, làm hỏng nền giáo dục.
3/ Bệnh sính bằng cấp:
Đây là hệ quả của bệnh thành tích. Doanh nghiệp nào, cơ quan nào cũng thích đạt “chuẩn” về nhân sự. Cứ đi làm (cho dù là lao động phổ thông giản đơn, hoặc kén vợ kén chồng ) cũng bắt phải có bằng cấp. Thế là, bằng cấp trở thành 1 lá bùa mà ai cũng muốn có, chạy theo bằng mọi cách ( Thật khổ, nếu chỉ bằng 1 cách là “học” thì không nên nỗi). Trong môi trường có Tính cả nể cao và Bệnh thành tích cao, người ta nghĩ ra mọi cách tiêu cực để có bằng cấp. Người ta nghi Bằng cấp là mục tiêu, chứ không có ý thức học và trau dồi kiến thức là mục tiêu.
Ba nguyên nhân này, lỗi không của riêng ai. Nhưng là của cả xã hội; của mỗi chúng ta.
4/Cơ chế quản lý chất lượng giáo dục và biên soạn Sách giáo khoa chưa tốt: Thời gian qua, Chúng ta chưa thật sự tâm huyết, và cũng còn yếu kém thật sự trong việc xây dựng cơ chế quản lý chất lượng dạy, chất lượng học, chất lượng thi, chất lượng sách giáo khoa. Tôi xem VTV2, thấy Nhật họ dạy ngay cả Toán học rất khô khan, nhưng có vị giáo sư dạy trên VTV 2 của chúng ta rất hay, rất cuốn hút.
5/ Ý thức xã hội về sự cần thiết của thực lực kiến thức chưa cao:
Mặc dù chúng ta luôn có truyền thống tôn Sư trọng Đạo; song trong những măm gần đây, phần vì sức ép của cuộc sống, của kỷ nguyên bùng nổ nông tin, phần vì mặt trái của cơ chế thị trường nên ý thức xã hội về sự cần thiết của thực lực kiến thức bị suy giảm. Không còn hình ảnh “Xã hội học tập” , gần như mất phương hướng học tập trong một bộ phận giới trẻ. Họ chỉ muốn kiếm tiền nhanh, học kiểu “Mỳ ăn liền” hoặc làm gì đó để mau, để sớm có nhiều tiền. Đây là ảnh hưởng tất yếu của một thời kỳ lịch sử khi chuyển đổi cơ cấu sang kinh tế thị trường; làm cho một phần truyền thống bị lu mờ do mặt trái của Giao thoa kinh tế, giao thoa văn hoá trong tiến trình Toàn cầu hoá về Thông tin, về kinh tế, về văn hoá. Trong vòng xoáy của nước lũ, Tỉnh táo giữ được mình không phải là chuyện dễ.
6/ Đời sống của Giáo viên chưa thật sự cao: Ngoại trừ một số năm gần đây, đời sống của giáo viên đã được cải thiện; trước đây, đời sống của Giáo viên qua khổ nên người thầy chưa chuyên tâm vào việc Trồng người. Hoặc là họ phải bươn chải kiếm sống thêm bằng nghề khác nên ít nhiều phân tâm, hoặc là họ nhắm mắt kết hợp với các lý do (1, 2,3,4,5) để nói “có” với tiêu cực.
Những nguyên nhân tôi đề ra có lẽ chưa đủ, và chưa hẳn đúng. Rất mong các nhà quản lý nghiên cứu thêm.
 

hoptacxa

GÂY DỰNG
NHẬP HỘI
3 Tháng sáu 2007 lúc 15:21
#2
"Chấn" tiếp các bác nhé

...Tuy nhiên, với những suy nghĩ đó, tôi mạo muội đề xuất một số biện pháp chấn hưng nền giáo dục như sau:

1/ Chúng ta nên ý thức rằng: Việc chấn hưng nền giáo dục, trị căn bệnh “ngồi nhầm lớp”; bệnh “thành tích”; trước hết phải Từ trên xuống: Mỗi địa phương cần có sự vận dụng để phù hợp với đặc điểm riêng, nhưng phải tuân thủ theo Chiến lược chung của Quốc gia về chấn hưng giáo dục.
Nếu việc chấn chỉnh không theo chiến lược chung mà để các địa phương mạnh ai nấy làm sẽ dẫn đến vỡ trận, tốn kém không giải quyết được mà còn làm lãng phí thời gian, thậm chí mất trật tự xã hội.
Vì thế, tôi đề xuất: việc Chấn hưng nền giáo dục phải được Quốc Hội, Đảng, Nhà nước, Bộ giáo dục đưa vào chương trình hành động và luật hoá.

2/ Cần nghiên cứu để ưu ái hơn nữa cho ngành giáo dục và nâng cao đời sống của Giáo viên:
Có Thực mới vực được đạo. Điều này là Chân lý. Tôi mong, chúng ta hãy chi cho giáo dục nhiều hơn để nghiên cứu cải tiến một cách nghiêm túc về cơ chế quản lý chất lượng đào tạo, về chất lượng sách giáo khoa. Chúng ta cần chất lượng, cần nhanh chứ không cần bộ máy cồng kềnh nhiều ban nghiên cứu mang tính hình thức. Nếu quyết tâm, trong 2 năm chúng ta có thể cải tiến cơ chế quản lý chất lượng giáo dục, cải tiến sách giáo khoa. (Như thời gian quan, Quốc Hội làm việc trong 1 thời gian rất ngắn nhưng đã xây dựng được rất nhiều văn bản pháp luật)
Về đời sống giáo viên, có thể xây dựng cơ chế để từng địa phương, từng vùng thu học phí hoặc trích từ ngân sách khác nhau để nâng cao đời sống của những người Thấy.
Có thể có cơ chế để làm sao lương Giáo viên ở Hà nội đạt tối thiểu 3 triệu, ở Hải Phòng tối tiểu 2,5 triệu, Ở Nam định tối thiểu 2 triệu (v.v...) . Đây là nghề Cao quý. Chúng ta cần hỗ trợ để các Thầy có thể toàn tâm toàn ý với nghề nghiệp, với học trò.

3/ Phải Xã hội hoá công tác Chấn hưng Giáo dục: Trước hết, nên đưa việc chấn hưng nền giáo dục vào chương trình hành động của Đảng, của Bộ Chính trị, của Quốc Hội và Nhà nước, Của Bộ giáo dục. Từ đó, cùng với Hội khuyến học đưa nghị quyết về Chấn Hưng Giáo Dục vào đời sống. “Nhân dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là một truyền thống quý báu của ta”. Tôi tin rằng, nếu mọi người dân hiểu: Cổ vũ cho con em mình học tập chăm chỉ, cổ vũ để chống tiêu cực là Yêu nước, là trách nhiệm của một Con Người, lấy việc Chấn hưng giáo dục trong lúc này là tinh thần yêu nước thì chắc chắn chương trình Chấn hưng giáo dục của Chúng ta sẽ thành công rực rỡ. Cần đưa việc chấn hưng giáo dục trở thành cao trào xã hội.

4/ Cần biên soạn lại Sách giáo khoa theo hướng hay hơn, khoa học hơn, cuốn hút hơn. Nên coi SGK như một tác phẩm nghệ thuật mà ở đó, tự SGK cuốn hút học sinh theo tinh thần “Học mà vui”. Tránh các hình sức quá khô khan. (như tôi đã dẫn chứng, một thày giáo người Nhật dạy toán trên VTV rất hay). Đưa các tinh hoa của Tôn giáo vào Sách Đạo đức.( Các Chính đạo đều dạy con người hướng tới Chân, Thiện, Mỹ). Chúng ta cũng nên giảm tải chương trình học, đồng thời nghiên cứu phương pháp dạy để học sinh được tư duy, sánh tạo. Cần nhớ rằng, Nhật bản, Hàn Quốc dù có SGK hay, nhưng do Chương trình học quá nặng nên đây cũng là 2 quốc gia có tỷ lệ Stress, tự tử học đường rất cao. Nghiên cứu SGK, Phương pháp giảng dạy không chỉ dựa vào các nhà Sư phạm mà còn cần tham vấn các nhà Xã hội, Tâm lý, các tôn giáo...

5/ Cần quýêt tâm, mạnh mẽ xử lý dứt điểm các tồn đọng về chất lượng giáo dục: Theo tôi, ngay từ bây giờ, phải chấn chỉnh việc thi cử. Thi cử thật nghiêm, thật khoa học. Nếu ở đâu, có 90 % học sinh trượt tốt nghiệp THPT cũng cần chấp nhận để tạo ra tiền lệ thi cử minh bạch, nghiêm khắc. Đối với học sinh thi trượt, chúng ta có thể cấp cho các em chứng chỉ “đã học xong lớp 12” để các em tìm việc làm phù hợp với trình độ đó. Em nào có ý chí, có thể tự học, tự ôn để làm Thí sinh tự do ở các năm tiếp theo.
Bên cạnh đó, Nhà nước nên có cơ chế khuyến khích các Doanh nghiệp tiếp nhận lao động “đã học xong lớp 12” để giải quyết các vấn đề xã hội.
Làm như vậy, các lứa học sinh tiếp theo mới không có tư tưởng ỷ lại “ Kiểu gì cũng có một tấm bằng”. Như vậy, sau 12 năm, chúng ta sẽ có các lứa học sinh có chất lượng, hiểu biết toàn diện các môn để tự tin bước vào đời.


Các Bác cho thêm ý kiến đi cá bác ơi. Để như tôi, mấy chục tuổi rồi mà vẫn i tờ về IT... cũng do mình, và do nền giáo dục, các bác nhỉ?
 

tho con

GÂY DỰNG
NHẬP HỘI
5 Tháng sáu 2007 lúc 16:41
#3
thưa bác,

Thỏ con cũng xin được phép tham gia topic của bác để cùng chia sẻ về vấn đề giáo dục.

Vấn đề giáo dục luôn là mối quan tâm hàng đầu của tất cả mọi người, từ các cấp lãnh đạo Nhà nước cho đến toàn thể "dân đen".

Trong thời gian qua, tình hình giáo dục nước ta còn nhiều hạn chế, lạc hậu so với các nước đã phát triển về lĩnh vực giáo dục. Hậu quả này vừa do cơ chế quản lý giáo dục ở nước ta; đồng thời cũng do ý thức của nhân dân về tầm quan trọng và hiểu biết về bản chất của giáo dục.

Theo em nghĩ: việc thay đổi nền giáo dục của nước ta, không phải là công việc một sớm một chiều có thể thay đổi liền được. Bời vì sự lạc hậu của chúng ta đã kéo dài khá lâu, nên cần phải có thời gian để chúng ta có thể thay đổi tư duy, thay đổi đường lối và... vấn đề chính nữa là ( ngân sách cho ngành giáo dục)...
 

nobita

THÀNH VIÊN DANH DỰ
6 Tháng sáu 2007 lúc 00:47
#4
thưa bác,

Thỏ con cũng xin được phép tham gia topic của bác để cùng chia sẻ về vấn đề giáo dục.

Vấn đề giáo dục luôn là mối quan tâm hàng đầu của tất cả mọi người, từ các cấp lãnh đạo Nhà nước cho đến toàn thể "dân đen".

Trong thời gian qua, tình hình giáo dục nước ta còn nhiều hạn chế, lạc hậu so với các nước đã phát triển về lĩnh vực giáo dục. Hậu quả này vừa do cơ chế quản lý giáo dục ở nước ta; đồng thời cũng do ý thức của nhân dân về tầm quan trọng và hiểu biết về bản chất của giáo dục.

Theo em nghĩ: việc thay đổi nền giáo dục của nước ta, không phải là công việc một sớm một chiều có thể thay đổi liền được. Bời vì sự lạc hậu của chúng ta đã kéo dài khá lâu, nên cần phải có thời gian để chúng ta có thể thay đổi tư duy, thay đổi đường lối và... vấn đề chính nữa là ( ngân sách cho ngành giáo dục)...

Ý kiến của bạn thỏ con chung chung quá, nói thế thì ai chả nói được. Hơn nữa, lấy thử một thí dụ bạn góp ý là "vấn đề chính" - ngân sách cho ngành giáo dục thì xin thưa, hiện nay đã quá lớn so với GDP rồi (1/5 chiếc bánh đấy). Thế cho nên người ta đang kêu gọi các nguồn lực khác ngoài ngân sách (gọi nôm na là xã hội hóa giáo dục đấy)...

P/S: Ngày xưa, tớ đã từng là "Thỏ già", hic hic...
 

Toybox

HHVN - NHẬU CHÙA
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
6 Tháng sáu 2007 lúc 10:22
#5
Người lớn còn ngồi nhầm chỗ, sao đổi tại trẻ con được. Cứu trợ bão Chan Chu còn bị ăn bớt nữa là "cứu trợ" giáo dục, để tiền đó ta đi uống beer anh Thỏ già ơi. nền giáo dục lâu nay vẫn thế (đừng nói nó sa sút :D) buồn quá đi uống beer.
 

Hassler

Mót lười
Staff member
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
6 Tháng sáu 2007 lúc 10:29
#6
Người lớn còn ngồi nhầm chỗ, sao đổi tại trẻ con được. Cứu trợ bão Chan Chu còn bị ăn bớt nữa là "cứu trợ" giáo dục, để tiền đó ta đi uống beer anh Thỏ già ơi. nền giáo dục lâu nay vẫn thế (đừng nói nó sa sút :D) buồn quá đi uống beer.
Chiều nay đi làm cốc beer ko anh? Lâu lắm ko thấy mặt rồi đấy nhỉ :D
 

tommy@123

GÂY DỰNG
NHẬP HỘI
7 Tháng sáu 2007 lúc 08:16
#8
theo em thấy ngành giáo dục của mình là chuyện muôn thuở không có năm nào mà ko có chuyện để nói hết. năm trước là chuyện về thành tích còn năm nay là chống thành tích chưa kể đến cái việc cải cách con khỉ khô gì nữa. theo em thấy nếu chính phủ của mình có thể làm như các nước tư bản khác như làm một cái trang hotmail hoặc là diễn đàn như HHVN này cho mọi người dân bức xúc là trực tiếp gặp được người có trách nhiệm cao nhất để phản ánh thì mới mong là những chuyện về giáo dục, thực phẩm, vv sẽ không còn chổ dung thân...>.<
 

killed

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
7 Tháng sáu 2007 lúc 11:49
#9
Thật ra là đã rất tiến bộ so với các nước trong khu vực...trái đất rồi bác ạ.

Đương cử:
Trước cải cách hs học 33 tuần | Sau cải cách hs học 36 tuần
Trước cải cách hs học lý thuyết | Sau cải cách hs học lý luận tay đôi

Nói chung là quá hay rồi ạ
 

Bài viết cần bạn xem thêm

Hacker rao bán thông tin cá nhân của 130 triệu khách VIP giá 8 Bitcoin
30/08/2018 11:19 GMT+7
Kho dữ liệu này gồm 240 triệu thông tin như số điện thoại, địa chỉ email, tài khoản ngân hàng,... Tổng dung lượng của ...
Lazada Vietnam Master card on Monday