CHUYÊN ĐỀ TƯ VẤN MIỄN PHÍ SỨC KHỎE CHO BẠN!!!

Các thớt khác của DigitalWorld

DigitalWorld

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
CÙNG NHAU TƯ VẤN SỨC KHỎE MIỄN PHÍ CHO BẠN

Trên diễn đàn chúng ta đã quen với việc tư vấn cho nhau để chẩn đoán “bệnh” của những em PDA yêu quí và cùng nhau sửa chữa chúng. Vậy thì chủ nhân của những chiếc PDA đấy thì sao? Chúng ta hoàn toàn có quyền nghĩ đến việc cùng nhau tư vấn và chăm sóc đến sức khỏe của các thành viên trên diễn đàn – chủ nhân của những chiếc PDA - được lắm chứ.

Nhân dịp đọc các topic về chia sẻ tài nguyên giữa các bạn trên diễn đàn trong chủ đề Sách báo Y khoa, tôi khá bất ngờ được biết là trên diễn đàn của chúng ta cũng có nhiều thành viên là BS, DS, hoặc cán bộ ngành y tế.

Đó là lý do tại sao có topic này. Nếu bạn quan tâm muốn tìm hiểu thêm về các loại bệnh cho người thân của mình, cho người quen hay cho chính mình (không phải cho PDA :D) xin hãy vào đây, bạn có thể đặt câu hỏi, nếu chúng tôi có thể trả lời được chúng tôi sẽ trả lời. Còn nếu bạn trong ngành y tế và có thể tư vấn cho những thành viên khác, cũng xin mời bạn vào đây cùng góp sức nhé! Dù sao cũng là box Chuyện Ngoài Lề, hy vọng topic này giúp ích cho bạn, có thể không phải hôm nay, nhưng có thể là một lúc nào đó trong cuộc sống biết đâu chừng!

Để bắt đầu, hôm nay tôi xin phép nói đến một bệnh lý mà chắc không phải ai cũng biết rõ, dù đã có nghe qua đâu đó rồi: TRẦM CẢM.

Ở VN ta, vấn đề trầm cảm dường như chưa được quan tâm đúng mức, mặc dù gần đây báo chí và các phương tiện thông tin đại chúng cũng đã có nhắc đến khá nhiều. Người VN ta ít mắc bệnh trầm cảm chăng?

Bạn có nghĩ rằng ở Việt Nam bệnh trầm cảm cũng nhiều tương tự như trên thế giới không?

Bạn có biết là nếu chỉ gõ 1 từ “Depression” (Trầm cảm) trên Google bạn đã có thể tìm thấy hàng nghìn trang tài liệu nói về Trầm cảm chưa?

Bạn có biết đã có hàng nghìn câu lạc bộ bệnh nhân trầm cảm trên thế giới không? Bạn có biết là đời sống vật chất càng nâng cao thì bệnh trầm cảm càng tăng không?

Bạn có biết một số lớn những người tự tử (vì tình, vì tiền, vì học, vì thất bại..v…v) trước đấy đã mắc bệnh trầm cảm không?

Bạn có biết là cách sống (life style) không đúng cũng có thể kích động gây ra bệnh trầm cảm không?

Bạn có biết là có một số bệnh khác hoặc dùng một số loại thuốc cũng có thể gây ra bệnh trầm cảm không?

Bạn có biết là người trẻ tuổi cũng có thể mắc bệnh trầm cảm không?

Có phải trầm cảm là bệnh của người giàu như người ta hay nói “người giàu cũng khóc” không?

Và cuối cùng, bạn có biết là chính bản thân chúng ta (ngay cả tôi) cũng có thể mắc bệnh trầm cảm không? Hoặc ít nhất là có rất nhiều người xung quanh ta (trong gia đình ta) đã hoặc đang mắc bệnh trầm cảm không.

Hôm nay, ta bắt đầu bằng những biểu hiện để có thể tự chẩn đoán bệnh trầm cảm nhé!

Hãy theo dõi những gì đã xảy ra cho bạn (hoặc người thân bạn) trong thời gian gần đây nhất (từ 1 – 2 tuần gần đây):

Rối loạn giấc ngủ: mất ngủ, hoặc ngủ nhiều hơn thường lệ. Ngủ xong vẫn chưa thấy đủ giấc, mệt mỏi khi thức dậy, mộng mị… Trong lúc ngủ: có thể thức giấc bất chợt, có khi thức giấc nhiều lần trong đêm, khó ngủ lại. Thức dậy: thức rất sớm khác với thường lệ và dù muốn cũng không ngủ lại được.

Tinh thần: buồn bã, khí sắc trầm. Nhìn mọi vật chung quanh bi quan, ảm đạm. Có nhiều lúc thấy lo lắng, bứt rứt. Lo âu dẫn đến không yên tâm về mọi việc, đứng ngồi không yên hoặc có khi lo lắng, sợ hãi, tay chân đẫm mồ hôi, căng thẳng. Có lúc khóc một mình hoặc khóc khi có người chung quanh.

Ăn uống: Ăn uống uể oải, kém ăn so với trước. Có khi người nhà bắt buộc phải ăn nhưng vẫn không ăn được, không còn ngon miệng. Trong một vài trường hợp ăn nhiều lên, tăng cân nhiều. Trong phần lớn trường hợp do ăn uống kém và do khí sắc buồn bã, bị mất cân (giảm cân).

Tập trung, chú ý: Mất tập trung, giảm chú ý vào công việc. Mất tính quyết định thường ngày vẫn có, khó khăn khi phải quyết định một công việc nào đó. Có khi khó khăn trong sinh hoạt hằng ngày, thậm chí khó theo dõi một chương trình TV, khó đọc hết một bài báo v.v…Nếu là nhân viên một cơ quan, công việc của người bệnh thường bị bê trễ.

Nhìn nhận về bản thân: Cảm thấy bản thân không còn giá trị, vô ích cho mọi người, không xứng đáng với gia đình, với cơ quan. Mặc cảm về bản thân dẫn đến tự buộc tội mình, cảm thấy mình bị khiếm khuyết, là gánh nặng cho mọi người.

Ý tưởng tự sát: Người bệnh đôi lúc (hoặc thường xuyên – nếu bệnh nặng) có ý tưởng tự tử hoặc tự sát, cảm thấy cuộc sống không còn ý nghĩa để tiếp tục sống. Thậm chí trong trường hợp nặng, có hành vi tự sát hoặc cố gắng tự sát, thậm chí có thể vạch kế hoạch để tự sát (những trường hợp này phải đưa vào BV gấp!)

Nội lực & năng lượng: Người bệnh cảm thấy mất tất cả hoặc gần hết năng lượng, chẳng thiết tha làm việc gì, lúc nào cũng thấy mệt mỏi. Mất cả hứng thú và thú vui trong những việc giải trí trước đây đã quen ví dụ: shopping, việc nhà, câu cá, mua bán v.v… Thậm chí dù cả việc nhỏ cũng không làm nổi hoặc làm với một sự cố gắng rất lớn và hoàn thành một cách khó khăn.

Tư duy vận động chậm chạp: Suy nghĩ, nói, đi đứng cũng bị chậm lại, khó khăn. Lời nói dường như chậm lại, rời rạc, buồn bã, trả lời câu hỏi của người chung quanh cũng chậm chạp, không nhanh nhẹn. Trong những trường hợp nặng, có khi người bệnh phải suy nghĩ rất lâu mới trả lời được, hoặc thậm chí không trả lời được.

Theo: 2000, A. John Rush, M.D., Quick Inventory of Depressive Symptomatology (Self Report) (QIDS-SR)

Kỳ sau: Trầm cảm có phải là bệnh “buồn” do người đó không có ý chí không, hay đó là một căn bệnh thật sự???
 

Xèo Mây

LƯỜI
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
Hết rùi hả Bác Tuấn? tiếp Đêeeeeeê.

hehe cho nó đủ, cho nó đủ :)
 

dtnni

"CHIÊN DA"
THÀNH VIÊN DANH DỰ
trời ơi nóng lòng quá nhanh lên bác digital :p
 

emmiu

Vào HHVN có lọng che đầu!
THÀNH VIÊN DANH DỰ
DigitalWorld said:
Rối loạn giấc ngủ: mất ngủ, có thể thức giấc bất chợt, có khi thức giấc nhiều lần trong đêm, khó ngủ lại.
Tinh thần: Lo âu dẫn đến không yên tâm về mọi việc, đứng ngồi không yên hoặc có khi lo lắng, sợ hãi,căng thẳng.
Nhìn nhận về bản thân: Cảm thấy bản thân không còn giá trị, vô ích cho mọi người.
Nội lực & năng lượng: Mất cả hứng thú và thú vui trong những việc giải trí trước đây đã quen ví dụ: shoppingv.v…

Đọc đi đọc lại, em chỉ dám nhận em có 4 dấu hiệu trên- kéo dài trong hơn tháng. Các dấu hiệu khác có chút chút, thôi bỏ đi. :p Em là em hâm mộ bệnh này lắm vì nghe nói nó đi kèm với béo phì. :) Mà nếu cứ nhốt mình ở nhà với đống phim thì em cũng sắp béo phì rồi.

Bác DW cung cấp giải pháp đi bác ạ. Đọc được bài này của bác từ hôm CN có phải là tốt cho em không :) Nhưng giờ em cũng đã khỏi ốm rồi, theo giải pháp của em B-)
 

YOL

GÂY DỰNG
Stress Stress STress

Cảm ơn bác đã đưa topic này ra . Tôi cũng rất quan tâm đến vấn đề này .

Mong bác có nhưng phân tích , giải pháp , lời khuyên cho anh em, nhưng ai đang can được giúp đỡ .

Tôi xin copy một vài thông tin liên quan đến chủ đề này cho anh em theo dõi .

STRESSSSSSSS

Nhiều năm trước đây, cholesterol lúc nào cũng phải “chịu trận” trước “búa rìu dư luận”, thì nay stress là đề tài đang “đứng đầu ngọn gió”. Rất nhiều vấn đề phức tạp bỗng trở thành đơn giản khi stress bị áp đặt là thủ phạm. Trong rất nhiều trường hợp, stress bị cho là nguyên nhân trong khi trên thực tế stress lại là lối thoát, vì nhờ có “anh chàng stress há miệng mắc quai” mà nhiều người có thể giải thích lý do thất bại một cách trót lọt.



Stress hiện nay bị đồng hóa với hình ảnh của điều gì sai trái, của gánh nặng giữa đàng phải mang vào cổ, của nguyên nhân sinh đủ loại bệnh... Sai. Stress là một phần của cuộc sống kể từ khi con người hiện hữu. Không lẽ stress là điều xa lạ với người tiền sử khi phải sống ẩn mình trong hang động trước nanh vuốt của muôn loài thú dữ? Chạy đua với khủng long mà chưa đủ stress hay sao? Không lẽ đến bây giờ, khi bước vào thế kỷ 21, với tiến bộ khoa học kỹ thuật vượt bậc thì cuộc sống mới đầy rẫy stress? Không. Stress và cuộc sống là hai mặt không thể tách rời. Cuộc sống và stress phải gắn chặt với nhau như “tình bằng hữu thâm giao”.



Đúng thế. Cơ thể con người ngay từ đầu đã được cấu tạo để thích ứng với mọi tình huống hiểm nguy. Khả năng đó có tên là bản năng sinh tồn. Bản năng đó không đợi đến đủ điều kiện khách quan nhất định mới thành hình, cũng không cần phải sau thời gian tiến hóa mới chín mùi, mà đã được khảm sâu không biết từ bao giờ trong di thể tế bào để lưu truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác. Chính nhờ bản năng sinh tồn mà con người trải qua bao thăng trầm, biến đổi vẫn tồn tại và phát triển cho đến hôm nay. Như thế, không thể quan niệm mọi hoàn cảnh đánh thức bản năng sinh tồn là vô ích cho cuộc sống. Ngược lại là khác, nhờ có stress mà tiềm năng đề kháng của cơ thể mới có dịp triển khai tối đa. Tùy theo cái nhìn dựa trên hậu quả mà stress trở thành bạn thân hay kẻ thù của con người.



Câu trả lời tùy thuộc vào tần số và cường độ của stress. Chọn một thí dụ về trường hợp người bất ngờ bị thương nặng thì sẽ rõ. Tình huống đó với cơ thể chính là một thể dạng của stress. Hoàn cảnh khi đó rõ ràng nằm ngoài dự kiến và giải pháp thì vượt ngoài khả năng bình thường của cơ thể. Do đó, cơ thể bắt buộc phải phản ứng một cách bất thường và với các phương tiện không bình thường. Trước hết, khi não bộ vừa ghi nhận tình huống “stress”, tuyến yên sẽ có thái độ ngay tức khắc bằng cách phát lệnh tung ra “lực lượng phản ứng nhanh” thông qua biện pháp huy động hệ thần kinh giao cảm và một số tuyến nội tiết. “Nhanh nhẩu vô cùng” là tuyến thượng thận với các loại nội tiết tố chống stress như adrenalin và cortisol. Trong vài phần ngàn của một giây đồng hồ, chất đường trong máu và chất mỡ trong mô liên kết được phân hủy cấp kỳ để cung cấp năng lượng cho “chiến trường” đang sôi động. Bên cạnh adrenalin, tuyến giáp trạng cũng lập tức trợ lực. Trái tim nhờ đó đập nhanh hơn, đập mạnh hơn để đẩy máu mang dưỡng khí đến cơ quan đang có nhu cầu khẩn cấp. Cùng lúc đó, nội tiết tố cortisol góp phần ngăn chặn tình trạng viêm tấy, gia tốc phản ứng đông máu và ức chế cảm giác đau. Người gặp nạn nhờ đó có thể cắn răng chịu đau giỏi hơn lúc bình thường. Vì phải tập trung sức lực vào mục tiêu cấp cứu nên cơ thể đồng thời chủ động dập tắt nhiều quy trình khác để tránh tiêu hao năng lượng. Chính vì thế mà mọi hoạt động thuộc chức năng tư duy, tiêu hóa, tăng trưởng, sinh dục... đều phải tê liệt trong suốt thời gian còn bóng dáng của stress.



Cường độ và mức độ hiệu quả của phản ứng chống “stress” tất nhiên còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố, từ cơ tạng cho đến hoàn cảnh tâm lý của mỗi đối tượng cá biệt. Nhưng nói chung, phản ứng chống stress, nếu xét về mặt cơ chế vận hành, là một quy trình hoàn hảo và hoàn toàn cần thiết cho mục tiêu sinh tồn. Điểm đáng tiếc chỉ xảy ra khi cơ thể vì lý do nào đó phải huy động phản ứng chống stress quá thường, khiến khoảng thời gian hồi phục giữa hai lần stress quá ngắn. Nhiều chức năng của cơ thể vì thế hầu như phải chịu cảnh chầu rìa, vì chưa kịp bắt tay tái hoạt động thì lại... nghỉ việc!

Trên cơ sở vừa trình bày, biện pháp ngăn chặn hậu quả của stress không thể ra ngoài hai phương án: hoặc có cách nào để não bộ đừng ghi nhận áp lực của stress như một tình huống nguy cấp; hoặc có cách nào kéo dài khoảng thời gian ngơi nghỉ giữa hai đợt tiến công của stress.



Trong cuộc sống hiện nay, dù muốn hay không cũng không thể loại bỏ stress, thì cách tốt nhất là “biến thù thành bạn”, để cùng stress “tay trong tay” đi trọn con đường đã lỡ chọn. Nhưng muốn biết làm sao để có thể chung sống lâu dài với stress mà không ngã bệnh, trước mắt phải kiên nhẫn chọn giải pháp khác, nhẹ nhàng hơn, thoải mái hơn.
 

Bài viết cần bạn xem thêm

Bài này giờ xem lại vẫn hay, cám ơn bác thớt
Top