Chuyện đời thường (phần 4)

Các thớt khác của Super Moderator
9 Tháng bảy 2007 lúc 20:59
#1
Ðây là một câu chuyện thật đau lòng xẩy ra trong cuộc chiến tranh Việt Nam.

Chuyện kể về một người lính trẻ Hoa Kỳ trở về nhà sau khi tham chiến tại Việt Nam. Từ thành phố San Francisco người lính trẻ gọi điện thoại về nhà cha mẹ. "Cha mẹ ơi, con đang trở về nhà, nhưng con có một điều xin cha mẹ. Con có đem theo một người bạn thân."

"Ðược", cha mẹ người lính trẻ trả lời bên kia đầu giây điện thoại, "Cha mẹ thích nó đi cùng con về đây và muốn được gặp nó."

"Nhưng có một điều con muốn thưa với cha mẹ," người con nói tiếp, "bạn con bị thương tích trầm trọng trong lúc giao chiến. Nó dẫm phải mìn, mất một cánh tay và một chân. Nó không có nơi nào để ở, và con muốn nó về ở chung với gia đình ta."

"Con ơi! cha mẹ rất tiếc khi nghe điều đó. Chúng ta có thể giúp nó tìm một nơi nào đó cho nó ở."

"Không, con muốn nó về ở với con, với gia đình ta."

"Con," người cha nói, con không biết con đang nói cái gì. Một người tàn tật sống với gia đình chúng ta, sẽ trở thành gánh nặng cho gia đình. Chúng ta có một đời sống riêng, và chúng ta không thể để việc đó ảnh hưởng đến đời sống chúng ta. Cha mẹ nghĩ rằng con nên về nhà và quên đi người bạn này. Bạn của con sẽ có thể tự tìm cuộc sống cho chính nó."

Nghe đến đây người con chết lặng người, không thể nào nói thêm được điều gì nữa và cúp máy điện thoại. Người cha không còn nghe thấy gì nữa.

Vài ngày sau đó, cha mẹ người lính trẻ nhận được điện thoại từ sở cảnh sát San Francisco báo tin người con của họ đã chết sau khi rơi từ trên lầu một cao ốc. Cảnh sát tin là nạn nhân đã tự tử. Cha mẹ người con đau khổ đáp máy bay đến San Fransisco, vào thẳng nhà quàng thành phố nhận diện xác con. Họ xác nhận nạn nhân chính là đứa con trai yêu quý của họ, mà họ mới nói chuyện với nó vài ngày trước đây. Nhưng đau đớn thay, họ đã khám phá ra một điều mà họ đã không biết, đứa con trai của họ chỉ có một chân và một cánh tay!!


nguồn: vnthuquan
 

starnt

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
9 Tháng bảy 2007 lúc 22:10
#2
Anh lính này vừa mất tay mất chân mà mất cả tinh thần. hmmmm, chẳng bằng anh lính VN: "vết chân tròn ... anh thương binh vẫn đến trường làng, vẫn ôm đàn dạy các em thơ bài hát quê hương ..."
 

hanhpn

Hạnh Phúc Nhất
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
10 Tháng bảy 2007 lúc 09:40
#3
Em nghe nói bài đó anh Tiến sáng tác khi bị mấy đồng chí, không biết thương binh thật hay giả xin đểu ở cây xăng trong SG đó.
 
10 Tháng bảy 2007 lúc 17:09
#6
Đúng là anh lính Mỹ là đã quá tiêu cực.
Tuy nhiên nhìn ở một góc độ khác, anh không muốn gia đình mình phải chịu đựng một người tàn phế như vậy. Điều đó chắc cũng xuất phát từ tình yêu thương với gia đình, không muốn gia đình phải vướng víu vì mình. Tuy nhiên anh ta đã phạm phải 1 sai lầm nghiêm trọng. Đó là đặt mình vào vị trí của người bạn, anh ta không hiểu rằng tình cảm (ruột thịt, tình yêu,...) có thể khiến con người ta sẵn sàng chấp nhận nhiều thứ.

Nếu tiếp xúc với những người tàn tật bạn sẽ thấy họ chia làm 2 trường phái rất rõ rệt, theo 2 thái cực. Có những người xác định 'tàn nhưng không phế'. Họ sống vui vẻ, hòa đồng với mọi người, và cố gắng đóng góp nhiều cho gia đình, xã hội. Thái cực còn lại chắc mọi người có thể hình dung ra được.

Nhưng họ có 1 điểm chung, đó là rất nhạy cảm, rất dễ bị tổn thương. Các bạn không nên đem họ ra đùa cợt hoặc nhìn họ bằng con mắt thương hại, xem thường,...vv

Còn chuyện liên hệ bài hát "Vết chân tròn trên cát" của nhạc sỹ Trần Tiến với mấy câu chuyện linh tinh, nói cho vui thôi, nên dừng ở đây!
 
11 Tháng bảy 2007 lúc 10:48
#7
Theo quan niêm của mình:
Thứ 1:
Câu chuyện này, mình thấy anh lính mỹ có cách suy nghĩ hơi bi quan về cuộc sống, và anh lính ấy củng không nên đặt mình vào vai 1 người bạn thân, để xin ở trọ dài lâu, vì quan niêm xã hội là, 1 người bạn thân củng k nến tá túc gia đình bạn mình với 1 thời gian dài vì nhiều lý do khác nhau.
Thứ 2:
Theo như em là cha mẹ của người lính, em sẽ hành động như sau:
Sau khi nghe được điện thoại của con mình sao bao ngày xa cách, thì phãi rất vui mừng, tâm sự nghe những gì con mình nói (không nên nói lại, và đưa ra những yêu cầu khắc khe), và phải luôn luôn mong con mình về nhà nhanh, dù cho con mình có dắt theo 1 người bạn thân về ở 1 thời gian dài ở gia đình đi chăn nữa (chuyện này k thành vấn đê, và sẽ giải quyết sau), vì ở mức độ là cha mẹ chuyện gì củng phải giải quyết 1 cách bình tỉnh.

Thân
ThangTruong
 

huynh sang

GÂY DỰNG
NHẬP HỘI
28 Tháng chín 2007 lúc 12:36
#8
Cái hay và cũng là cái đau nhất của câu chuyện chính là thái độ của cha mẹ người lính. Họ chưa hình dung hết cái ác nghiệt của chiến tranh nó có thể đem đến nổi bất hạnh cho những ai tham chiến trong đó có khi có cả con của họ. Nếu họ nghỉ nhở con của họ lâm vào hoàn cảnh như bạn nó và nó cũng bị từ chối thì sao????
Sống trên đời cần có những tấm lòng.
Cảm ơn bạn đã post một câu chuyện, một bài học hay.
 
  Nội dung tương đồng Khu vực Trao đổi Ngày
HaThienKiemVu HANDHELD CAFÉ 10

Nội dung tương đồng

Bài viết cần bạn xem thêm

Lazada Vietnam Master card on Monday