Có bác nào có nhật ký Đặng Thùy Trâm và Mãi mãi tuổi 20 bằng Ebook???

Các thớt khác của linhcio
Status
Không mở trả lời sau này.

linhcio

GÂY DỰNG
Có bác nào có biết có 2 tác phẩm đang là best seller là : Nhật ký Đặng Thùy Trâm và Mãi mãi tuổi 20 của Nguyễn Văn Thạc viết trên Ebook chưa ??? Nếu có thì Share cho anh em xin với nhé...???
Thanksssssssssssssssssssssssssssssssssss!!!!
 

tovanhung

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
linhcio said:
Có bác nào có biết có 2 tác phẩm đang là best seller là : Nhật ký Đặng Thùy Trâm và Mãi mãi tuổi 20 của Nguyễn Văn Thạc viết trên Ebook chưa ??? Nếu có thì Share cho anh em xin với nhé...???
Thanksssssssssssssssssssssssssssssssssss!!!!

2 tác phẩm này hiện đang hot và có bản quyền hẳn hoi. Vả lại các nhà xuất bản đang ăn nên làm ra từ 2 cuốn này cho nên chưa dám làm ebook. Chắc phải đợi vậy.

Còn nhớ ngay sau khi đăng nhiều kỳ trên Tuổi Trẻ, báo Tuổi Trẻ đã tuyên bố sẽ tải đăng từng kỳ trên website của mình nhưng cuối cùng phải cáo lỗi vì sách đã được xuất bản. Cũng muốn chia sẻ với anh em sách hay nhưng cũng không cả gan vi phạm bản quyền, nhất là trong lúc "dầu sôi lửa bỏng" này.

Thôi bác qua www.thuvien-ebook.com tìm vài cuốn xem đỡ ghiền vậy!
 

hai_d3_ptc3

THÀNH VIÊN DANH DỰ
Đọc đỡ ghiền nhé: (Giá cũng rẻ quá bác ạ, cuốn này thì nên để vào tủ sách thì giá trị hơn: http://www.vinabook.com/product/product_detail.php?product_id=15605 )

"Tôi là Frederic Whitehurst. Tôi đã giữ ký ức về chị cô, bác sĩ Đặng Thuỳ Trâm ba lăm năm nay. Tôi đã giữ cuốn nhật ký của chị ấy suốt ba lăm năm... Sau bao nhiêu năm tìm kiếm, đìều này giống như một giấc mơ và việc tìm ra gia đình cô khiến tôi bật khóc..." Dòng thư viết cho người em làm hé lộ một trong những câu chuyện khác thường và cảm động nhất của thời chiến: Một người lính Mỹ, sau 35 năm chiến tranh, vẫn gìn giữ hai cuốn nhật ký của một kẻ địch ở bên kia chiến tuyến, và đau đáu tìm kiếm địa chỉ gia đình của người đã khuất đó, hòng mang trả lại... Và anh đã mang trả lại được, sau 35 năm nung nấu. Đó chính là cuốn Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm này; cuốn nhật ký có số phận kỳ lạ nhất; cuốn nhật ký mà người con gái Hà Nội cương nghị, thuỷ chung, trong sáng đến thánh thiện đã viết với bao buồn vui, cay đắng, đớn đau và nước mắt; cuốn nhật ký mà người con gái 27 tuổi đã trút vào đó cả nỗi nhớ cháy bỏng khôn nguôi về gia đình, về những ngõ phố của một đồng đội thân thương lại ngã xuống; cuốn nhật ký mà chị còn đang viết dở dang thì 2 ngày sau chị đã bị địch bắn chết; đó chính là Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm, cuốn nhật ký mà người lính Mỹ đã quyết định giữ lại, không đốt đi, bởi, theo lời của một người lính ngụy - thông dịch viên người Việt trong đơn vị anh ta - thì ở trong đó có lửa.
Giờ đây, hãy để cho ngọn lửa trong nhật ký của Đặng Thuỳ Trâm cháy mãi...

So với lớp thanh niên ngày nay, người thanh niên của gần bốn chục năm trước có một cách sống khác, một cách sống không lắm chiều cạnh phong phú, không tự do nhiều vẻ, nhưng lại trong sáng thánh thiện đến kỳ lạ. Sự tận tuỵ làm người của Thuỳ Trâm là nhân tố khiến cho những người lính Mỹ khác hẳn về lý tưởng cũng phải kính trọng... Trong sự muôn màu muôn vẻ của thực tại, con người vẫn là mẫu số chung làm nên những giá trị vĩnh cửu. Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm có cái nhân tố nhân văn đầy bí mật đó. (Nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn)
Chị là của tất cả chúng ta (theo Báo Tuổi trẻ)
Đây là một câu chuyện kỳ lạ. Rất kỳ lạ khi những ghi chép riêng tư của một cô gái Việt cộng lại được những người bên kia chiến tuyến gìn giữ như một kỷ vật thiêng liêng.

“Thùy Trâm không định viết cho cả thế giới này đọc, nhưng có lẽ chính vì thế mà niềm tin sâu thẳm nơi chị được viết ra một cách chân phương, rõ ràng và tôi đã thấy chị có đủ dũng cảm để theo đuổi niềm tin ấy trong trận thử thách cuối cùng...”. Trong lá thư gửi cho người mẹ của người đã mất họ viết vậy, ngày 28-5-2005.

35 năm đã trôi qua, nhưng có một người con gái như thế vừa bất ngờ trở lại...

Sáng 25-4-2005, tôi nhận được một cú điện thoại bất ngờ. Đó là điện thoại gọi đến từ văn phòng Quaker (1) Hà Nội. Người của văn phòng báo tin hiện có một người Mỹ đang giữ cuốn nhật ký của chị gái tôi - liệt sĩ Đặng Thùy Trâm. Chị Thùy của chúng tôi.
Chị tôi hi sinh năm 1970 tại chiến trường Quảng Ngãi. Cống hiến của chị tôi ghi trong hồ sơ đề nghị truy tặng Huy chương kháng chiến chống Mỹ hạng nhì rất đơn sơ: bác sĩ, hi sinh tại chiến trường. Thời gian công tác: năm năm, ba tháng, năm ngày...

Nước mắt của người cựu chiến binh

Trung tuần tháng 3-2005, một cuộc hội thảo thường niên về chiến tranh VN được tổ chức tại Trung tâm Việt Nam - Đại học Texas, Mỹ. Rất nhiều người đến dự. Tại hội thảo, người ta thảo luận về chiến tranh VN ở nhiều khía cạnh khác nhau. Frederic Whitehurst (2) và Robert Whitehurst (3) đã đến với bài nói về nhật ký của một nữ bác sĩ Việt cộng mà Frederic nhận được khi tham gia chiến tranh ở VN...

Ted Engelmann (4) là một trong những người có mặt ở hội thảo. Ba ngày sau khi hội thảo kết thúc, Ted sang VN. Ở Hà Nội, anh đã nhờ một người bạn làm ở văn phòng Quaker Hà Nội tìm giúp gia đình bác sĩ Đặng Ngọc Khuê. Những nhân viên ở đây rất nhiệt tình, lần theo manh mối ít ỏi có trong cuốn nhật ký, họ đã tìm sang tận Đông Anh, nơi bố tôi làm việc từ gần 50 năm trước. Nhưng ở đó, người duy nhất làm việc cùng thời với bố tôi cũng đã nghỉ hưu từ năm 2000.

Bệnh viện Đông Anh cử người về tận quê ông để hỏi địa chỉ gia đình tôi. Ông lại chỉ sang Trường đại học Dược Hà Nội, nơi mẹ tôi công tác trước khi về nghỉ hưu từ 20 năm trước. Cứ như thế, bao trái tim nhân hậu đã chuyển tiếp cho nhau tín hiệu để cuối cùng giúp Ted tìm được gia đình tôi và trao lại chiếc đĩa CD chứa đựng tâm huyết của người viết nhật ký 35 năm về trước.

Những ngày sau đó tôi nhận được rất nhiều thư của hai anh em Frederic Whitehurst và Robert Whitehurst. Họ kể về những năm tháng ở VN và hành trình bao năm qua họ đã tìm kiếm gia đình tôi như thế nào. Có những lúc họ tưởng như tuyệt vọng không thể nào tìm được gia đình tôi, đã sợ rằng khi họ chết đi, hai cuốn nhật ký của chị tôi sẽ nằm trong đống giấy má bình thường không ai biết đến, bị quẳng đi, bị mục nát, bị quên lãng.

Họ nói với tôi rằng vì không còn hi vọng tìm được gia đình tôi, họ đã có ý định in hai cuốn nhật ký thành sách để cả thế giới được biết về một nữ bác sĩ cộng sản người Hà Nội đã sống và đã chết ra sao. Họ mong rằng từ cuốn sách đó sự nghiệp y tế của chị tôi sẽ còn được tiếp nối... Và trong nỗi tuyệt vọng như thế, họ đã trao tặng hai cuốn nhật ký cho Viện lưu trữ về VN Lubbock tại Trường đại học Tổng hợp Texas, để chúng có thể được gìn giữ và chăm chút hơn khả năng họ có thể làm được.

Dưới đây là bức thư đầu tiên của Fred gửi cho tôi:

“Thứ sáu 29-4-2005

Tôi là Frederic Whitehurst. Tôi đã giữ ký ức về chị cô, bác sĩ Đặng Thùy Trâm, 35 năm nay. Tôi đã giữ cuốn nhật ký của chị ấy suốt 35 năm. Ted Engelmann - người tôi chỉ mới vừa biết - nói với tôi rằng anh ấy đã đến nhà cô và hiện nay cô đã nhận được bản copy của hai cuốn nhật ký cùng những bức ảnh. Có bao nhiêu điều tôi phải nói với cô, với gia đình cô và đặc biệt là với mẹ cô.

Sau bao nhiêu năm tìm kiếm, điều này giống như một giấc mơ và việc tìm ra gia đình cô khiến tôi bật khóc. Một người mẹ phải được biết về những ngày tháng của con gái mình, một đất nước phải được biết về một người anh hùng như bác sĩ Đặng. Mọi việc dường như thật thích hợp, mẹ cô cần phải nhận được những dòng chữ của con gái mình đúng vào dịp kỷ niệm 30 năm giải phóng đất nước bà - 30-4-2005...”.

“Fred, đừng đốt cuốn sổ này, bản thân trong nó đã có lửa”
Frederic Whitehurst là một sĩ quan quân báo Mỹ tham chiến ở chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi từ năm 1969-1971. Trong chiến tranh, nhiệm vụ của Fred là thu thập các thông tin, tài liệu có giá trị quân sự để phân tích tình hình, truy tìm dấu tích quân giải phóng, định hướng tập kích hay càn quét. Nhiệm vụ đó khiến Fred có thể nhìn cận cảnh cuộc chiến tranh và chứng kiến tận mắt những mất mát khủng khiếp - cả đối với phía VN lẫn phía Mỹ.

Fred đã chứng kiến cảnh “cả một xóm nhỏ Nhơn Phước ở miền tây Đức Phổ bị bom giội tan hoang không còn một người sống” (thư ngày 4-6-2005). Fred đã nhìn thấy những em nhỏ ở Chu Lai bị thiêu cháy trong bom napalm. Fred đã chứng kiến viên trung úy chỉ huy trực tiếp của mình gần như mất trí vì không chịu nổi cảnh các nhân viên y tế Mỹ “đơn giản cứ nhặt bừa bất kỳ một cánh tay, cẳng chân nào đó lắp vào xác bạn mình cho vào quan tài gửi về Mỹ” (thư ngày 4-6-2005). Những cảnh chứng kiến đó đã ám ảnh Fred trong bao năm nay từ khi rời VN trở về.

Nhưng cũng từ những ngày khốc liệt đó, Fred đã nhìn thấy cuộc chiến tranh từ một ánh sáng hoàn toàn khác biệt.

Trong một trận tập kích vào một “căn cứ của Việt cộng”, sau khi tiếng súng đã im, đơn vị của Fred tiến vào và nhận thấy đây là một bệnh viện nhỏ. Có rất nhiều lán trại, nhiều phòng - rõ ràng là phòng bệnh, cả một phòng mổ dã chiến. Có vẻ mọi người trong bệnh viện đã vội vã đi khỏi ngay trước khi quân Mỹ ập tới và không kịp mang theo tài liệu.

Theo qui định của quân đội Mỹ, mọi tài liệu của địch thu được trên chiến trường phải chuyển lại cho bộ phận quân báo nghiên cứu. Hôm đó Fred thu nhặt được rất nhiều tài liệu. Cùng với thông dịch viên người Việt, Fred chọn lọc các tài liệu có giá trị quân sự, số còn lại họ vứt vào đống lửa để thiêu hủy. Fred đang đốt những tài liệu loại bỏ thì thượng sĩ Nguyễn Trung Hiếu - thông dịch viên của đơn vị - cầm một cuốn sổ nhỏ đến cạnh anh và nói: “Fred, đừng đốt cuốn sổ này. Bản thân trong nó đã có lửa rồi”. Fred chưa hiểu đó là cuốn sổ gì, nhưng vẻ xúc động của Hiếu và việc Hiếu có thể kính trọng cả đối phương tác động rất mạnh đến anh, Fred bỏ cuốn sổ vào túi.

Nhiều đêm sau đó Fred và Hiếu cùng nhau đọc cuốn sổ. Đó là nhật ký của một Việt cộng, chính là nữ bác sĩ đứng đầu cái bệnh viện nhỏ mà đơn vị Fred càn vào. Nét chữ nghiêng nghiêng đầy nữ tính. Anh càng tò mò hơn khi Hiếu cho biết nữ bác sĩ đó còn rất trẻ, mới 26 tuổi và từ Hà Nội vào Đức Phổ công tác chưa được hai năm.

Rồi như một định mệnh, mấy tháng sau Fred nhận được cuốn nhật ký thứ hai của nữ bác sĩ, cũng do Nguyễn Trung Hiếu đem về. Những dòng chữ rực lửa khiến Fred vô cùng xúc động - mặc dù anh chỉ được nghe qua lời dịch vội của Nguyễn Trung Hiếu và đó là những dòng chất chứa căm thù đối với quân Mỹ. Những dòng đầy yêu thương, hi vọng khiến anh vô cùng ngạc nhiên. Anh không hiểu nổi bắt nguồn từ đâu mà một người con gái có thể nhìn thấy cái đẹp của màu xanh giữa chiến trường mịt mù bom đạn, vì sao cô ấy có thể nghe nổi bản giao hưởng êm đềm khi quân Mỹ gần như luôn bám sát sau lưng.

Năm 1972, Fred được rời VN và trở về Mỹ. Trong hành lý của anh có những kỷ vật nặng trĩu của chiến tranh: hai cuốn nhật ký của nữ bác sĩ, hơn 50 tấm ảnh chụp những người dân Quảng Ngãi trong chiếc máy ảnh Canon bị bắn thủng lấy được trên xác một phóng viên Việt cộng, chiếc đục nhỏ rơi bên xác một người thợ mộc già bị giết hại. Cũng từ đó VN trở thành một nỗi ám ảnh trong anh.

Mẹ của Fred là một nhà giáo và là họa sĩ. Khi Fred cho mẹ xem cuốn nhật ký, bà đã bảo con trai hãy cẩn thận, bởi vì hai cuốn sổ này có thể thiêu cháy cuộc đời anh...

Cuốn nhật ký tìm về quê hương

Robert Whitehurst cũng là một cựu chiến binh ở chiến trường VN nhưng chưa từng có mặt ở chiến trường Nam Trung bộ. Hai năm hoạt động ở vùng đồng bằng sông Cửu Long khiến Rob đem lòng yêu mến miền đất này cùng những con người VN hiền hòa, giàu tình cảm.

VN đã trở thành một phần đời của Rob vì anh cưới một người con gái xứ Long Xuyên. Anh học tiếng Việt, thích ăn món ăn Việt, thích đem những cây cỏ VN về Mỹ để trồng, thậm chí có lần còn cố gửi về Mỹ một chiếc xuồng ba lá để vợ đỡ nhớ quê.

Rob được đọc cuốn nhật ký của bác sĩ Thùy Trâm sau khi từ Mỹ trở về năm 1972. Ngay từ đầu cuốn nhật ký đã khiến anh sửng sốt. Cùng với sự giúp đỡ của vợ, anh đọc đi đọc lại cuốn nhật ký, càng đọc anh càng bị lay động trước những gì diễn ra trong tâm hồn người con gái ở bên kia chiến tuyến.

Thư anh viết: “Tất cả những ai từng được chúng tôi cho xem cuốn nhật ký (đã được Rob dịch sang tiếng Anh - TT) đều xúc động trước những điều chị cô viết. Chúng tôi nghĩ chị không chỉ là một anh hùng của riêng ai, nghĩa là mặc dù những ký ức của chị rất quí giá đối với cô cũng như đối với chúng tôi, nhưng sự nghiệp của chị còn rất có ý nghĩa với tất cả mọi người. Những dòng chữ của chị có một sức kêu gọi tuyệt vời.

Mặc dù chị ở bên kia chiến tuyến trong cuộc chiến tranh giữa chúng ta, nhưng ngay từ đầu những năm 1970, Fred và tôi đã cảm thấy chị vô cùng đáng ngưỡng mộ, đáng tôn kính và là một người tốt. Hi vọng sau khi đọc những dòng chữ viết từ quá khứ ấy, cô sẽ đồng ý với chúng tôi... rằng theo một nghĩa nào đó chị là của riêng gia đình cô, nhưng theo một nghĩa rất quan trọng chị là của tất cả chúng ta” (thư ngày 29-4-2005).

Rồi Rob tìm được trên mạng Internet một nơi gọi là Trung tâm VN (Vietnam Center) ở Trường đại học Tổng hợp Texas và biết rằng tại đây người ta vẫn tổ chức hội thảo thường niên về chiến tranh VN. Có rất nhiều người tới dự hội thảo này: các học giả, các vị đại sứ, các viên tướng, các cựu chiến binh VN của cả hai phía miền Nam và miền Bắc.

Robert động viên Fred đến dự hội thảo và nói về cuốn nhật ký của nữ bác sĩ. Cuộc hội thảo diễn ra như tôi đã nói lúc đầu. Trong sự xúc động sâu sắc, Fred và Rob đưa cho nhiều người đĩa CD chứa bản sao cuốn nhật ký của chị tôi, mong rằng giống như trong câu chuyện cổ tích tốt đẹp nọ, cuốn nhật ký sẽ tìm được về với quê hương, về với gia đình người nữ bác sĩ mà họ ngưỡng mộ như một anh hùng.

Ngày mai bạn sẽ đọc một câu chuyện khác, trong một bối cảnh khác của gần 40 năm trước.

Bạn sẽ đọc, để hiểu vì sao những ghi chép riêng tư của một người con gái lại có thể tạo nên nỗi xúc động lớn lao đến thế nơi những người lính ở chiến tuyến bên kia...

ĐẶNG KIM TRÂM (TT 18/07/05)
 

darkside of the night

THÀNH VIÊN DANH DỰ
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
hix chỉ đọc vài dòng trong "Mãi mãi tuổi 20" mà thấy rung động lắm rồi,lý tưởng thanh niên thời trước đáng trân trọng thật.Tôi cũng đang định mua 2 cuốn này tặng phụ huynh trước cũng là lính,món quà rất hay.
 

handheld_lover

GÂY DỰNG
mua đi bác, hai cuốn này đáng mua và đáng đọc đấy. cả hai cuốn chưa đầy 80k và hơn nữa nó thật ý nghĩa và giá trị với thế hệ sinh ra sau chiến tranh.
 

tovanhung

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
hai_d3_ptc3 said:
Các bác qua tuổi trẻ online, hiện vẫn có một số trích đoạn và bình luận, đọc tạm cũng được. Nhưng quả thật 2 cuốn sách này xứng đáng để nơi trang trọng nhất trong tủ sách gia đình (biên dịch thành ebook không có gía trị mấy về mặt ý nghĩa).

Thế theo bạn ý nghĩa là ở nội dung và tinh thần, tư tưởng của sách hay là quyển sách với mùi giấy thơm phức, mùi mực in đậm và trình bày đẹp???

Nếu nói như bạn thì tôi nghĩ chỉ có 1 quyển có ý nghĩa chính là quyền mà tác giả Nguyễn Văn Thạc chép tay ấy!
 

hai_d3_ptc3

THÀNH VIÊN DANH DỰ
tovanhung said:
Thế theo bạn ý nghĩa là ở nội dung và tinh thần, tư tưởng của sách hay là quyển sách với mùi giấy thơm phức, mùi mực in đậm và trình bày đẹp???

Nếu nói như bạn thì tôi nghĩ chỉ có 1 quyển có ý nghĩa chính là quyền mà tác giả Nguyễn Văn Thạc chép tay ấy!
Có lẽ vấn đề này tranh luận sẽ ko đi đến đâu vì 9 người 10 ý mà. Mình xin kể một câu chuyện về bản thân mình nhé:
Ngày xưa trong thời còn tem phiếu, mình hay theo bố đến office chơi, ngày ấy mình khoái nhất là được xem tạp chí của "anh hai" cũ, tạp chí cũng như sách, truyện, ... của "anh hai" thời ấy đẹp lắm bạn ạ- thậm chí sách VN bây giờ cũng ko bằng, giấy trắng phau, dày, hình màu đẹp lắm, mà những gì liên quan đến giấy thời ấy của VN xuất bản thì khỏi phải nói, không còn chỗ nào chê được (chỉ có chưởi- nếu ở thời đại bây giờ), bây giờ nhà mình vẫn còn một tủ sách đầy đều là những tác phẩm của anh hai đã đã được dịch và in tại LX cũ. . Hồi đó Mình khoái nhất là được xem trang giới thiệu tem, tem ở đây còn đẹp hơn cả tem thực ấy chứ, mình cắt, đem về lấy kim châm lỗ theo rìa tem (thời còn nhicolai mà - biết gì đâu, thấy đẹp thì làm thôi)
Sau này thì vứt hết và chuyển qua sưu tập tem thật. Bây giờ niềm đam mê tem ko còn nữa do cơm áo gạo tiền thôi bạn ạ, lâu lâu đi thấy bộ tem nào đẹp cũng mua về bổ sung vào bộ sưu tập, nhìn thấy bộ sưu tập đôi lúc nỗi ham muốn cũng trỗi dậy nhưng rồi lại chìm đi nhanh chóng. Nhưng mình cũng tự an ủi để cho con mình sau này nếu nó có niềm đam mê thì nó tiếp tục còn không thì cứ xem như là một niềm đam mê đã qua của bản thân và nó đánh dấu một giai đoạn trong cuộc đời của mình
Còn nói về sách thì mức độ khác nữa chứ bạn, sách cũng là một niềm đam mê đó chứ bạn, mình đọc truyện từ bé, những truyện của Kim Dung mà bạn post lên diễn đàn mình đọc từ thời bao cấp, những ngày ấy không dễ gì tìm được những tác phẩm này vì được xem như hàng quốc cấm
Khi bạn cầm một cuốn sách thật và một cuốn sách kỹ thuật số xem bạn có cảm giác khác nhau ko, khác nhau hoàn toàn vì sách thật bao giờ cũng là sách bạn nghe được tiếng giấy sột soạt khi lật trang, bạn có cảm giác gần gũi với nhân vật hơn, hiểu được nhân vật hơn. ....Còn nhiều điều muốn nói lắm nhưng vì quá bận nên hi vọng hôm sau mình sẽ tiếp tục (đây là ý kiến của riêng mình thôi nhé)
 

linhcio

GÂY DỰNG
Quả thực đúng như hai_d3_ptc3 nói đấy, trước kia đúng là mình có cái thú đọc sách, đọc suốt ngày và đọc đi đọc lại các tác phẩm mà mình thích nhưng với thời gian qua đi thì bây giờ cầm lấy quyển sách dầy cộp là thấy ngại rồi???!!!
Mặc dù mình đã có cả 2 quyển sách trên rồi nhưng mà ít có thời gian đọc ở nhà nên muốn có 2 quyển sách đó để đọc trên máy mỗi lúc có thể ở cơ quan thôi...
 
Status
Không mở trả lời sau này.

Bài viết cần bạn xem thêm

Gửi All
Theo mình để đảm bảo tính minh bạch cũng như an toàn trong việc tham gia đấu giá nên chăng hhvn nên xác thực tài khoản tất cả các thành viên tham gia đấu giá. Xác thực tài khoản bằng việc yêu cầu thanh viên tham gia phải xác thực giấy tờ tuỳ ...
Top