Hà Nội: "Chướng tai gai mắt", văn hóa phục vụ

Các thớt khác của Lam Sơn
Status
Không mở trả lời sau này.

Lam Sơn

Super Moderators
Cộng đồng mạng vẫn lan truyền một bài viết khá thú vị về sự khác nhau giữa hai TP lớn nhất nước: Hà Nội và TP.HCM, trong đó có viết một đoạn về sự cảm ơn: “Ở Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy cô lễ tân cúi gập người chào bạn. Ở Hà Nội, bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn”.


1262050273_phuc-vu.jpg
Gai mắt cách phục vụ trong các cửa hàng ở Hà Nội.

Mặc dù là những đúc kết của cá nhân một công dân mạng tinh tế, nhưng được đông đảo tán thành và gật gù. Không chỉ lời cảm ơn mà văn hóa phục vụ ở Hà Nội hiện vẫn đang là vấn đề “đau đầu” với những ai quan tâm, yêu mến mảnh đất - con người nghìn năm văn hiến - nơi nổi tiếng với câu tục ngữ: “Không thơm cũng thể hoa nhài/ Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”.

“Áo ở đây đắt lắm đấy!”

Một lần, khi tôi ghé thăm nhãn hiệu thời trang N. tại đường Bà Triệu, có sự xuất hiện của một người khách là phụ nữ trung niên. Có lẽ vì cách ăn mặc của chị đơn giản nên ngay từ đầu các em bán hàng đã không mặn mà trong cách chào đón. Chị vẫn vui vẻ lựa chọn những bộ váy công sở, cầm những bộ mình ưng ý trên tay, đang dò đường vào phòng thử, thì cô nhân viên đứng cạnh đó lạnh nhạt: “Có chắc chị mua không? Đồ áo ở đây đắt lắm đấy!”.

1262049945-phuc-vu-1.jpg
Hà Nội nên học hỏi cách phục vụ của Tp.HCM.

Câu nói như đuổi khách của một cô nhân viên bán hàng chỉ đáng tuổi con, tuổi cháu khiến người khách sững sờ. Chị quay quắt lại chỗ thanh toán, rồi nhẹ nhàng hỏi cô nhân viên: “ Lương tháng của cô được bao nhiêu?”. Cô nhân viên mặt mũi xám xịt chưa thốt nên lời thì chị nói tiếp: “Cô nhân lên vài chục lần rồi hỏi tôi xem có mua được nổi một bộ váy của cửa hàng cô hay không nhé?”.

Những câu chuyện như trên không phải là chuyện lạ, nó đang xảy ra hàng ngày, hàng giờ ở rất nhiều cửa hàng hiện nay. Lời nói được thốt ra từ cái miệng xinh xinh của cô nhân viên bán hàng - lạnh lùng, ngắn gọn và … đơn giản thế - nhưng đã gây ra sự tổn thương cho những ai phải hứng chịu.

Một người bạn của tôi cũng từng phải chịu cảnh tương tự. Khi chị đang xem cái áo khoác mùa đông khá bắt mắt thì người bán hàng lạnh nhạt: “Áo đó giá đắt đấy nhé” với ánh mắt không mấy thiện cảm, nếu không muốn nói là coi thường.

Là người kiếm ra tiền, nên câu nói đó không khác gì hành động hất nước vào mặt, chị sang ngay hàng bên cạnh lấy đúng chiếc áo tương tự và rút xấp tiền ra trả, không mặc cả một xu - khiến cái miệng vừa thốt ra những lời “thanh lịch” kia cáu kỉnh khó chịu và không kém phần tiếc nuối!

Nhưng tưởng chỉ những người ăn mặc bình dị mới khiến các cô bán hàng “nhà ta” bị “đánh tráo khái niệm” mà nhìn gà hóa cuốc rồi mới hành xử mất lịch sự, thiếu văn hóa nhưng không hoàn toàn đúng. Tôi có anh bạn là người mẫu, với chiều cao nổi bật, phong thái sang trọng, anh được chú ý tại bất cứ nơi đâu anh tới.

Một lần, anh đang chọn được kha khá đồ nhưng vì sắp quay phim nên anh phải chọn thật kỹ càng, vì vậy, người bán hàng tỏ ra khó chịu, mặt sưng vù như bị ong đốt, cộc cằn đáp lời và thái độ vùng vằng rất thiếu duyên, anh không chịu được, vứt hết đống đồ đã chọn rồi không kiềm chế được anh nói: “Em bán hàng kiểu này có mà bán cho quỷ” rồi ra khỏi cửa hàng. Tất nhiên, anh một đi không trở lại.

Những phố “vẫy” khách ở Hà Nội

Hà Nội hiện nay xuất hiện rất nhiều những phố mà dân tình thường gọi là phố “kéo”, “chặn” khách. Tôi đã chứng kiến (và cũng từng gánh chịu) quá nhiều hành động rất phi văn hóa khi những “lơ” quán thời hiện đại chạy ra đứng đầy đường để lôi, kéo, chặn xe của người qua đường, tạo nên không biết bao nhiêu gương mặt với đầy đủ cung bậc cảm xúc từ giận dữ, bực mình, đến lo âu, hoảng sợ.

Thế nhưng kéo được “con mồi” vào chỗ rồi, thì thái độ phục vụ gần như tỉ lệ nghịch với sự nhiệt tình “chặn xe” ban nãy, khách hàng có thể ngồi chờ mỏi cả cổ với những bữa ăn “mầm đá”, sự hờ hững, lạnh nhạt của bồi bàn khiến “thượng đế” cảm thấy hụt hẫng, vì bị bỏ rơi!

Trời đánh tránh bữa ăn!

Huy vốn là cậu ấm có tiếng “Bạc Liêu công tử” ở Hải Phòng. Anh học tại một trường đại học lớn ở Hà Nội và gia đình chu cấp không thiếu một cái gì vậy nhưng cách ăn mặc bụi phủi, đã khiến anh gặp không ít tình huống oái oăm.

Có lần Huy rủ cô bạn gái vào một cửa hàng ăn nhanh, cô nhân viên thấy anh không được phong lưu như những khách hàng khác, bèn lườm lườm: “Đồ ăn này giá cao đấy anh nhé”. Câu nói “chạm nọc” tự ái ngút trời của chàng thiếu gia. Vẽ vời chán chê trên bàn bộn bề thức ăn, Huy mới đủng đỉnh gọi quản lý lên, gọi cả nhân viên phục vụ kia tới. Kết quả, cô nhân viên bị đuổi ngay lập tức.

Chị họ tôi trong một bữa ăn tại nhà hàng, vì không thấy bóng người phục vụ nào, chị gọi to lên thì xồng xộc một cô nàng chạy ra, mắt sáng quắc rồi cao giọng: “Chúng tôi không điếc đâu, chị không phải hét như thế!”.

Mọi người trong bàn tiệc chưa kịp ngạc nhiên thì chứng kiến tiếp hình anh cô này sừng sộ đứng sát cạnh bàn theo kiểu “nhà binh” tỏ ý là giờ sẽ đứng “canh” cho hết buổi! Bữa ăn trở nên kém vui và mất ngon, còn bà chị tôi thì đỏ bừng mặt vì xấu hổ khi mà chồng tương lai ngồi ngay cạnh! Nếu không có sự can ngăn của những người có mặt, có lẽ bà chị họ tôi đã không nhẫn nhịn bình tĩnh ngồi lại cho đến khi bữa ăn kết thúc!

Không nặng như những lời nói xỉa thẳng vào danh dự của khách hàng, nhưng không ít những cử chỉ thiếu văn minh của người phục vụ trong các quán ăn như cười “nhạt’ khi khách hàng lựa chọn món, gọi tên món, lau bàn ăn với thái độ hậm hực, khó chịu, làm theo yêu cầu của khách hàng một cách miễn cưỡng và kênh kiệu… cũng khiến không ít khách hàng cảm giác phiền lòng.

Trời đánh còn tránh bữa ăn, nên sự bực mình của các “thượng đế” ở những nhà hàng, quán ăn bao giờ cũng “thịnh nộ” và phẫn uất nhất. Đây cũng là bài học cho những chủ đầu tư, người quản lý những nhà hàng lớn nhỏ, bởi vì xét theo tâm lý, không ai muốn ăn uống ở một nơi bị “bạc đãi” và một lần bất tín vạn lần bất tin - nên cơ hội trở lại của người khách đó trong thì tương lai là gần như số không!

Một số người bạn sinh sống và làm việc tại TP HCM, mỗi lần ra Hà Nội vì lý do công việc, xong việc, họ vội vội vàng vàng đặt vé máy bay và trở về ngay. Nhiều khi bạn tôi cứ nửa đùa nửa thật: “Đi uống café ở Hà Nội nhiều khi muốn đập cho đứa phục vụ một phát, còn đi mua đồ thì chỉ muốn chạy cho xong”.

Kết

Một số người nổi tiếng mà tôi có quen biết, khi mở cửa hàng kinh doanh dịch vụ ở Hà Nội, họ luôn cẩn trọng với việc phục vụ của nhân viên đến mức việc training (đào tạo) gần như diễn ra hàng tuần.

NTK Võ Việt Chung cho biết anh lắp đặt camera không chỉ để quan sát an ninh cho cửa hàng mà còn… ghi lại cả thái độ phục vụ của nhân viên, nếu cô nào “chẳng may” xị mặt khi khách đến mà không mua, sẽ bị sa thải ngay lập tức.

Nghe Võ Việt Chung nói, tôi cứ trộm nghĩ rằng nếu như người chủ nào cũng ý thức cao độ về cung cách - văn hóa phục vụ - dịch vụ của mình đối với khách hàng như vậy, có lẽ chúng ta sẽ không còn phải đau đầu, chướng tai gai mắt khi hàng ngày vẫn phải đối mặt với rất nhiều lời nói - hành động thiếu hiểu biết, thiếu văn hóa, thừa vô duyên của những người mà họ không hiểu rằng họ đang kiếm tiền bằng chính cách phục vụ của mình, rằng họ đang bất nhã với người sẽ bỏ tiền ra nuôi họ!

(Theo Baomoi)
 

huy_max1

Senator
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
NHẬP HỘI
Đúng là về mặt dịch vụ thì Hà Nội còn kém Sài Gòn xa.

Nói về mặt tích cực thì ngoài này có tiền thì vẫn phải xử sự cho đúng mực.
 

Jamesbond

Là gì chả được!
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
Nhiều khi cái này còn nằm trong "chiến lược kinh doanh" của cửa hàng đấy bác ạ. Có người nói rằng "bún mắng", "phở chửi" vậy mà vẫn đông khách đấy thôi. Thì cứ lấy mấy ví dụ trên nhé. Cái anh chàng "Bạc Liêu công tử" đó đã tức mình mà gọi thêm đồ ăn đầy bàn và ném tiền ra trả nhiều khi không thèm lấy tiên thừa (cho bõ tức), chị khách vì bực mình chạy qua cửa hàng bên cạch mua áo mà không thèm trả giá biết đâu đấy cái cửa hàng kia lại là cửa hàng thứ 2 của cái này. Phong cách phục vụ của không ít các nhân viên, chủ cửa hàng đã ăn sâu vào tiềm thức của họ từ đời nào rồi. Theo em nó bị ảnh hưởng từ thời bao cấp theo cơ chế xin-cho và "được lưu truyền" đến ngày nay (em không có ý nói xấu vì chính em cũng "Bắc rặt" 100%). Tiếc rằng áp dụng nó cho thời nay thì thua.
 

minhai

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
Cách phục vụ của nhân viên em chưa chứng kiến và bản thân em cũng đủ tự ái để không vào những quán ăn để bị mắng, chửi mà còn cứ coi như là hay ho đặc sắc đấy!
Em chỉ sợ mấy bố mấy mẹ công chức nhà nước HN thôi, từ phường đến sở hay bất cứ cơ quan nào tiếp dân cũng cứ tưởng mình là thiên tử nên coi người đang nộp thuế trả lương như mình như c...
 

cenchom

GÂY DỰNG
Xin lỗi các bác HN chứ đọc xong bài này càng thêm khẳng định phong cácg sống người HN khá thâm...trầm có phần hướng nội! VTV3 tháng trước có làm cái phóng sự món ngon HN&TP.HCM. Họ quay 2 hàng phở vào dạng tiếng tăm nhất nhì của 2 thành phố SG và HN. Chưa biết ngon dở thế nào, nhưng nhìn cảnh cưng chiều thượng đế, phục vụ tận răng của nhân viên quán phở SG mới thấy thương mấy bác ăn phở ở quán HN. Phục vụ đã rất tồi rùi, mụ chủ mặt lạnh tanh như con dao thái thịt lại còn luôn mồm chửi sa sa mấy người khách mới tới mà hối, và không có chuyện nhân viên bưng bát phở đến tận bàn đâu nhé, khách hàng phải lê mông đứng chầu chực bên nồi nước, tự múc hành,giá,rau rùi lủi thủi mang bát về bàn ăn. Nhìn cảnh tượng này, thú thật, chả muốn ăn phở chửi HN tí nào cả các bác ah! Ví dụ này không thay cho tất cả người HN được, nhưng nó là phong cách phục vụ phổ biến mà ngoài HN ra, khó tìm được ở nơi khác!
 

binmsc

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
Đúng là thời bao cấp xưa đã qua lâu rồi nhưng ở Hà Nội cái dư âm ấy vẫn còn, từ thái độ tiếp dân của các cơ quan công quyền đến cách bán hàng kiểu "mậu dịch viên" như bài trên đã viết. Điều đó còn tồn tại được có lẽ một phần do chính người mua - các thượng đế -người Hà Nội chúng ta vẫn chưa quen với việc dám thể hiện mình thực sự là "thượng đế".
 

nktpc

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
NHẬP HỘI
Em cũng xin kể 1 câu chuyên mà em thấy lạ quá không thể hiểu nổi :

- Số là em cũng hay ra hà nội công tác, cứ sáng sáng anh tài xế lại chở đi ăn phở, mà công nhận phở Hà Nội ngon thất. Nên hôm nào cũng ăn. Anh tài xế nhiệt tình chạy xe lòng vòng khá lâu bảo là quán phở này khá ngon. Đến nơi thì cũng thấy có 3 quán liền kề nhau. Mình xuống trước chạy ngay vào quán phở lớn nhất, sang trọng nhất, đèn neon sáng loáng, bàn inox, ghế bọc da. Chợt anh tài xế chạy qua bảo vào quán bên cạnh, quá đó phở không ngon. Thôi chết, mình đã ngồi xuống rồi, cô phục vụ cũng đã đi lại gần, mình chỉ kịp xin lổi và đi ra, cô phục vụ cười và nói không sao. Mình cũng cảm thấy ái ngại vô cùng.

Sang quán bên cạnh nhìn tâm tối làm sao, thôi kệ ngồi xuống cái đã. Ối sao bàn ghế ghê thế không biết. Anh tài xế gọi ngay ra :" Làm gì thế, ra lấy bác phở nè." Thì ra khi mình vào ngồi thì anh ta đi lấy bác mua phở và đã trả tiền rồi, mình bê tô phở còn anh tài xế thì lấy rau bỏ vào, lấy tương ớt nữa. Quay lại thì cái bàn đã có người ngồi rồi. Bác tài xế kêu thôi ngồi tạm cái ghế con vậy. Vừa ăn vừa thưởng thức hương vị phở sao mà ngon thế, hèn gì nó đông khách thế. Đang ngồi thưởng thức thì 1 bác ngoài 60 nói vọng ra, " ăn xong chưa sao không đi để người khác ăn". Mình ngạc nhiên quá nhưng cũng đi ra cho xong.

Lên xe về họp mà cứ nghĩ hoài không ra. "Tại sau 1 bên sang trọng, phục vụ tốt, niềm nở với khách, phong cách phục vụ tốt thế mà không có khách. ???? " "Còn 1 bên thì đi ăn trả tiền mà như ăn xin (xin lổi chủ quá nhé), phải tự phục vụ, ăn xong phải đi cho nhanh không kẻo bị đuổi ???" Tối đó mình có hỏi mấy ông bạn thì chỉ được 1 tràng cười mà thôi.

Hôm sau tôi quyết định ăn phở nữa. Mà không ăn quá đã ăn, mà ăn quá hôm qua tôi vào nhưng không ăn được phải đi ra. Cô nhân viên như nhớ ra tôi nhưng cũng lại chào mời hỏi tôi ăn gì ? Một giọng nói rất Hà Nội mà đầm ấm làm sao. Bác phở được đặt trên 1 cái đĩa, có rau thơm, có chanh ớt, có quẩy ngon lành mà lại vệ sinh sạch sẽ. Tôi ăn cũng cảm thấy ngon, không thua gì bên kia. Có nước chè uống hẳn hoi. Ăn xong trả tiền thì được ngay câu : " Cảm ơn " khi đưa lại tiền thừa. Tôi cũng nói : "Vâng cho em xin". Tối đó tôi lại kể cho đồng nghiệp nghe khi đi ăn tối và được ngay 1 tràng cười hả hê.

Vì sao ? Rõ ràng không phải vì thức ăn ngon mà người ta phục vụ tệ, cũng không phải người Hà Nội không biết nói tiếng cảm ơn ? Mà đây là phần của phong cách phục vụ. Hay nói cách khác là đông hàng quá tao chả cần mày ăn. Đó là 1 phần nhỏ cái không hay của Hà Nội, nó đã đi vào nhận thức của mỗi người không thể thay đổi.

Mong rằng dù Hà Nội, Sài Gòn, Huế, Đà Nẵng .... thì anh em mình cũng dùng 2 từ : " Xin lổi " và " Cảm ơn". Đó là 2 từ khẳng định sự văn minh lịch sự của bản thân mình.

Câu chuyên không có ý xúc phạm anh em Hà Nội nhé. Còn bây giờ thì anh em đi ăn phở thôi. Thèm rồi, anh nào không thèm em chết liền. =))=))=))
 
Status
Không mở trả lời sau này.

Bài viết cần bạn xem thêm

Cảm ơn bạn đã thông tin.
Top