Một cuộc đời giữa hai cây cột điện...

Các thớt khác của whamy04

whamy04

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
Các bác ở Hà Nội nếu có rảnh thời gian thì ghé qua chỗ cụ mua giúp cụ vài đồng...
Nguyên văn tại Dân trí
Ngay giữa lòng Hà Nội, cách Hồ Gươm chỉ vài chục bước chân, lẩn khuất phía sau những hàng xe hơi sang trọng đầu phố Bảo Khánh có một quán trà đá, đặc biệt đến nỗi bất kỳ ai nhìn thấy cũng không khỏi chạnh lòng.

Đó là quán trà đá của bà cụ Nguyễn Thị Yến (nay đã 86 tuổi) nằm lọt thỏm giữa hai cây cột điện cách nhau chưa đầy 60 cm. Quán trà đá đặc biệt ấy gần 40 năm qua là “miếng cơm manh áo” của cả một gia đình toàn những người tàn tật, ốm đau, không nơi vá víu.

Truân chuyên đời người

Quán trà đặc biệt của cụ Yến lọt thỏm giữa hai cây cột điện.

Tôi tìm đến quán trà đá đặc biệt này đúng vào thời điểm gió mùa Đông Bắc tràn về sau một vài ngày nắng ấm, những cơn gió lạnh rít lên liên hồi làm cho mặt nước Hồ Gươm cũng trở nên dậy sóng. Người đi đường cũng đã khoác trở lại những chiếc áo ấm dày cộm để chống chọi với một đợt rét mới. Ấy vậy mà đến đầu phố Bảo Khánh, một cảnh tượng khiến tôi không cầm thể cầm nổi lòng mình, đó là một bà cụ tóc bạc như cước, ngồi co ro dưới chân hai cây cột điện, mình mặc những tấm áo hết sức mỏng manh. Phía trên đầu được che chắn tạm bợ bởi một tấm ván cũ, phía trước là một giỏ xách nhỏ rách nát với đôi ba gói hướng dương, vài bao thuốc lá, mấy phong kẹo cao su và năm, sáu chai nước khoáng. Thấy tôi lại gần, bà cụ lên tiếng mời uống nước.

Tôi ngồi xuống bên cụ mua một phong kẹo cao su, một chai nước khoáng và bắt đầu chuyện. Cụ Yến kể, cuộc đời cụ cũng có thể ví như một cuốn “Truyện Kiều”, cũng đẫm nước mắt và chất chứa đau thương không khác gì nàng Kiều trước đây. Tuy không lận đận, truân chuyên như Kiều nhưng cụ lại có những nỗi khổ riêng không ai thấu tỏ.

Cụ là người gốc Phú Xuyên (Hà Tây) nhưng lên Hà Nội vào năm 1950. Mẹ bị mù chết sớm, bố vợ nọ con kia nên chẳng hề ngó ngàng gì tới cụ. Ở với ông bà ngoại được mấy năm thì ông bà ngoại chết. Các cậu, các dì thương tình đưa về nuôi nhưng do gia cảnh ai cũng khó khăn nên tuổi thơ của cụ là những tháng ngày đi ở đợ cho nhà người. Năm 20 tuổi cụ lấy chồng và sinh được ba trai một gái. Sống ở quê được một thời gian thì buộc phải dắt díu nhau lên Hà Nội để kiếm kế sinh nhai, vì hồi ấy cụ là con mồ côi nên ở quê không được phân ruộng.

Những ngày mới lên Hà Nội, cụ phải xoay đủ nghề để nuôi sống cả một gia đình tới sáu miệng ăn. Lúc đầu bán xôi, cháo dạo ở những con phố nhỏ quanh khu vực chợ Đồng Xuân. Bán được 4 năm thì cô con gái duy nhất đổ bệnh nặng, cụ phải nghỉ bán để ở nhà chăm sóc con.

“Thời gian ấy gia đình tôi vô cùng khốn khổ, đồng lương thợ may ít ỏi của ông nhà tôi không đủ trang trải cuộc sống hàng ngày thì lấy đâu tiền mua thuốc cho con. Thương con quá nhưng không còn cách nào khác tôi đành bấm bụng gửi con nhờ hàng xóm trông hộ để ra chợ Đồng Xuân bán phở, rồi chuyển sang bán hoa quả để kiếm tiền nuôi cả gia đình và thuốc men cho các con”.

Vắt kiệt sức mình để lao vào mưu sinh, nuôi sống cả nhà khiến cho cụ Yến chả mấy chốc từ một phụ nữ được tiếng “lực điền” đã phải ngã quỵ trước những cơn đau ốm bất thường. Không còn sức khỏe để có thể rong ruổi khắp các phố phường bán dạo, nên quán trà đá trở thành chiếc “cần câu cơm” duy nhất lúc bấy giờ mà cụ có thể làm được để nuôi sống các con.

Nuôi được con các vừa lúc trưởng thành thì cũng là lúc người chồng, chỗ dựa tinh thần lớn lao nhất của cụ, bỏ cụ ra đi do một căn bệnh hiểm nghèo. Bố vừa mất chưa được bao lâu thì các con lao vào giằng xé, tranh giành sở hữu ngôi nhà tập thể khiến cho cụ hết sức đau lòng. Không còn cách nào khác, cụ đành phải bán căn nhà mà cả một đời hai vợ chồng tích góp, dành dụm để chia cho các con. Còn mình thì âm thầm đi thuê một căn chòi nhỏ ở ven sông Hồng để sống cùng cô con gái mắc bệnh teo cơ và tim bẩm sinh.

40 năm không bỏ một buổi chợ

Tôi hỏi cụ: “Cụ ngồi đây cả ngày mà không lạnh sao?” - cụ cúi đầu lẳng lặng, chậm rãi đưa miếng trầu vừa giã nhuyễn trong chiếc cối đồng vào miệng, bỏm bẻm nhai rồi đưa ánh mắt xa xăm nhìn về phía Hồ Gươm như đang hồi tưởng về quãng đời cơ cực của mình. Trên khóe mi, hai hàng nước mắt dâng lên ầng ậc. Lẳng lặng một lúc lâu, cụ mới lên tiếng: “Lạnh chứ, ngồi trong nhà còn lạnh huống hồ ngồi giữa trời nhưng có lẽ quen rồi nên lạnh thế này chứ lạnh nữa thì tôi vẫn chịu được. Những hôm lạnh quá thì mặc thêm nhiều áo để chống lạnh. Lạnh thế nhưng gần 40 năm qua tôi chưa hề bỏ buổi chợ nào trừ ngày giỗ ông nhà tôi và hai ngày Tết”.

Hàng ngày, cứ đều đặn 6h vào mùa đông và 5h30 vào mùa hè, cụ đã có mặt ở đây. Bán cho tới 11h đêm mới về nhà nghỉ. Vì không có vốn nên cũng không dám buôn bán gì nhiều. Trước đây, ngoài bán những thứ lặt vặt này cụ còn bán cả trà đá nhưng có một lần vì mắt mờ không nhìn thấy rõ, cụ vô tình rót nước vào chiếc chén còn đọng một ít cặn, vậy là bị người khách giơ thẳng chiếc chén vào mặt quát mắng khiến cụ thấy nhục nhã quá nên thôi.

Mặc dù khách hàng đến với cụ chủ yếu cũng là những người lao động, mỗi lần chỉ là vài điều thuốc, một gói hướng dương... nhưng vì thông cảm với hoàn cảnh của cụ nên dù ở xa họ vẫn tìm đến mua hàng. “Tôi nói thật, bán cái này thu nhập không đáng kể đâu mà chủ yếu là nhờ cơm rơi lộc vãi nhiều. Nghĩa là nhiều người mua người ta thấy thương cho hoàn cảnh của mình nên tiền thừa người ta biếu luôn không lấy. Số tiền đấy để dành, ăn tằn ăn tiện và thuốc men cho cô con gái” - cụ Yến thật lòng chia sẻ.

Cụ còn cho biết thêm: “Tôi đi thế này để khuây khỏa là chính chứ ở nhà nhìn bốn bức tường, nhìn các con tôi lại đau lòng thêm. Ba đứa con trai, một con gái nhưng đứa nào bây giờ cũng bệnh tật ốm đau. Thằng cả trước là bộ đội, ra quân được một thời gian thì bị ung thư rồi ra đi để lại cho vợ nó một nách hai đứa con mọn. Bản thân cô con dâu cả cũng bị bệnh tim nặng.

Thằng thứ hai vốn là công nhân nhà máy nước nhưng trong một lần đang làm thì không may bị ống nước đè gẫy chân. Bây giờ trở nên tàn phế, không làm được gì. Thằng út thì trước cũng đi làm linh tinh nhưng giờ lại bị thất nghiệp, ở nhà trông chờ vào đồng lương của vợ là công nhân vệ sinh nhà máy nước. Còn cô con gái duy nhất năm nay đã 36 tuổi nhưng bị teo cơ từ nhỏ nên phải nằm một chỗ, không chồng con.

Hàng tháng tôi vừa phải kiếm đủ tiền để nuôi sống mình vừa phải phụ giúp cho chúng nó và lo thuốc thang cho cô con gái. Nhiều lúc tính thôi không bán hàng nữa nhưng ở nhà thì lại chẳng biết bấu víu vào đâu”.

Trong lúc chúng tôi đang trò chuyện thì có một cô gái, ăn mặc khá sành điệu mang đến biếu cụ Yến một chiếc radio. Cô tên Nguyễn Thị Thùy Duyên - phiên dịch tiếng Trung cho một công ty. Một lần lên mạng, cô nhìn thấy hình ảnh của cụ Yến do một số bạn trẻ chụp rồi đưa lên trên một diễn đàn, vậy là mỗi lần có thời gian rỗi cô lại tìm đến trò chuyện với cụ. “Qua mấy lần trò chuyện, thấy bà ngồi một mình, không có ai trò chuyện cùng rất buồn nên em hỏi bà thích nghe đài không thì bà bảo là rất thích nhưng không có tiền mua đài, vậy là em mua biếu bà để bà nghe cho đỡ buồn...” - Thùy Duyên cho biết.

Hành động của Duyên khiến tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều. Thì ra bên cạnh những bạn trẻ chỉ biết nghĩ đến cá nhân mình thì vẫn còn rất nhiều bạn trẻ biết quan tâm, sẻ chia với những mảnh đời, những số phận kém may mắn xung quanh mình.

Theo Hà Tùng Long
Gia đình & Xã hội
 

Clue

GÂY DỰNG
đời truân chuyên như vậy đó bác ạ,

Có lúc phải tự hỏi bon chen cho lắm vào thì cuối cùng cũng chỉ là một kiếp con người mà thôi ...
 

Lam Sơn

Super Moderators
Một trường hợp khác tại TP.HCM thật thương tâm, gia đình đã nghèo ngày cuối năm còn gặp những xui rủi đến tận cùng..... Hôm nay báo Tuổi Trẻ đưa tin:

Đời buồn...

Hiếm thấy ai có cuộc đời buồn như chị. Vợ chồng đang phụ nhau làm nghề quét rác để nuôi con ăn học thì đùng một cái người bạn đời ngã bệnh nặng. Thui thủi một mình trong đêm quét rác để nuôi chồng con, ngay ngày cuối năm 2009, đùng một cái bị tai nạn giao thông gãy cả hai chân. Vào bệnh viện thì thẻ bảo hiểm y tế vừa hết hạn...

xy06ipjff2b9foqucq0.jpg
Bác sĩ Cao Văn Thịnh chăm sóc cho chị Phượng
Ảnh: Viễn Sự

Những tai nạn nghiệt ngã ấy luôn rình rập đổ ụp xuống những con người cùng khổ như chị Huỳnh Thị Ngọc Phượng.

Chông chênh, bơ vơ trên con đường mưu sinh lại gặp chuyện rủi ro bất chợt, người phụ nữ bé nhỏ làm nghề quét rác đêm ở huyện Hóc Môn, TP.HCM tên Huỳnh Thị Ngọc Phượng giờ đây chỉ biết trông chờ vào sự may rủi của số mệnh…

Câu chuyện đau lòng ngày đầu năm 2010 này không phải là câu chuyện đầu tiên hay cuối cùng về những run rủi chực chờ với những người gom rác mưu sinh ở Sài Gòn…

yf8vya1vwaepm275x2e.jpg
Hiểm nguy luôn rình rập người quét rác đêm

“Mất chân, làm sao nuôi con?”

Cú lao xe bất ngờ từ phía sau đúng vào đêm 31-12-2009 đã làm gãy bốn xương cẳng chân chị Phượng - người quét rác dân lập (quét rác tự do - NV) tại ấp Tân Thới 1, xã Tân Hiệp, huyện Hóc Môn (TP.HCM). Gương mặt xanh mét còn chưa hết nét hãi hùng vẫn phảng phất trong câu chuyện chị Phượng kể lại vụ tai nạn đêm cuối năm. Hai chân của chị Phượng hiện đang được cố định xương và truyền máu liên tục bằng các ống dẫn vì mạch máu bị tắc.

Theo bác sĩ Cao Văn Thịnh - trưởng khoa lồng ngực - mạch máu, Bệnh viện 115, đang điều trị cho chị Phượng, phải cần thêm vài ngày nữa mới biết được chị Phượng có giữ lại được đôi chân hay không.

Người phụ nữ ít học, năm nay 47 tuổi mà đã gần 30 năm quét rác thuê này cứ thảng thốt, bần thần vì cái tin chẩn đoán có thể phải mất đôi chân. Chị Phượng nói trong tiếng nghẹn ngào: “Mất chân, làm sao nuôi con?”. Căn phòng chị Phượng đang nằm điều trị tại khoa lồng ngực - mạch máu khiến chúng tôi lạnh lưng khi bước vào. Có ba giường bệnh với ba bệnh nhân đang điều trị tại đây. Ngoài chị Phượng đang chờ kết quả điều trị trong bảy ngày đầu xem có phải thực hiện ca phẫu thuật cắt chân do mạch máu bị tắc hoàn toàn thì hai bệnh nhân nằm gần chị Phượng đều đã phải cưa chân sát tới đùi.

Bác sĩ Thịnh nói rằng tuy chị Phượng còn đang trong thời gian nguy kịch nhưng chị rất can đảm. Hai chân chị phải cố định bằng hai bộ khung inox nhưng hễ đỡ mệt chút là chị lại ráng ngồi dậy, ngọ nguậy mấy ngón chân liên tục. “Đó là tín hiệu tốt cho ca phẫu thuật sắp tới. Nhiều người vào đây đã không làm được điều đó, chúng tôi buộc phải cắt bỏ chân hay tay có nguy cơ hoại tử của bệnh nhân. Dù biết rằng đó là thử thách lớn khi họ nghèo, lại là lao động chính của gia đình, nhưng giữ được mạng sống là còn có hi vọng” - bác sĩ Thịnh chia sẻ.

Hốc hác, gầy rộc sau năm ngày điều trị nhưng chị Phượng vẫn đau đáu lo cho hai đứa con nhỏ ở nhà. Chồng chị bị bệnh nên đã nghỉ đi lấy rác phụ chị. Bài toán mưu sinh cứ chất chồng lên vai người phụ nữ bé nhỏ nặng chưa tới 40kg với hai con đang ăn học và người chồng đang nằm nhà vì bệnh.

Đây là tai nạn thứ hai trong vòng ba năm trở lại đây của chị Phượng. Chị kể lần trước bị gãy tay cũng do bị mấy người say xỉn tông trúng lúc đêm hôm đang đi thu rác. Sau lần đó chị Phượng tính sang năm sẽ nghỉ làm rác, chuyển sang trông trẻ để đỡ rủi ro nhưng không ngờ lại bị tai nạn đúng vào đêm cuối cùng của năm cũ. Người chị họ đang đi thăm nuôi chị Phượng kể: “Nó lỡ thu tiền rác của bà con trong xóm nên bảo ráng làm cho hết năm mới nghỉ. Ai dè xui quá! Bảo hiểm y tế cũng vừa hết hạn thì gặp chuyện”.

Chị Phượng ứa nước mắt lúc người chị họ dẫn hai con chị vào viện để cho đỡ nhớ mẹ. Chị bảo người chị họ nhớ chỉ cho con bé lớn đang học lớp 9 đi gom tiền rác hằng tháng của các nhà chị lấy rác để đóng học phí và chi tiêu trong lúc mẹ nằm viện.

Nhìn ca chấn thương của chị Phượng, bác sĩ Cao Văn Thịnh cho biết đã điều trị nhiều ca tai nạn nhưng không thể hình dung ra một cú tông có thể làm gãy cùng lúc cả bốn xương cẳng chân của chị Phượng. Nghe những lời dè dặt của bác sĩ, chị Phượng càng trở nên bần thần.

2nrn6fomv9pe107j1460.jpg
Chị Phượng với đôi chân đang có nguy cơ bị hoại tử sau tai nạn
Ảnh: V.S.

Dang dở giấc mơ... nhà tường

Nửa đời gom rác mưu sinh, chị Phượng cứ một mực bảo rằng gia đình mình là “dòng họ nhà lá”. Niềm vui được lên nhà gạch - nhà tình thương của xã gần một năm nay chưa trọn vẹn thì chị lại bị tai nạn. Giấc mơ về ngôi nhà tường ấy có lẽ nay mai thôi sẽ chấm dứt vì chồng chị đang tính đường bán nhà để duy trì hi vọng cứu được đôi chân cho vợ mình.

Cuộc trò chuyện của chúng tôi với chị Phượng cứ bị ngắt quãng liên tục. Người viết luôn muốn hỏi về tai nạn không may đêm giao thừa, nhưng những câu trả lời và ánh mắt ngấn nước của chị lại cứ phập phồng về hai đứa con và người chồng.

Đã hai năm nay, những đêm gom rác dọc đường ấp chỉ còn mình chị khi chồng bị lao phổi phải nằm liệt giường. Khi chồng còn khỏe thì mỗi tháng kiếm được 3 triệu đồng, khi chỉ mình chị bươn chải thì còn 2 triệu đồng, cũng tạm đắp đổi. Nhưng năm tới đứa lớn vào lớp 10, quá nhiều khoản chi nên: “Tui tính chỉ làm tới tết này nữa thôi rồi xin đi trông trẻ cho người ta, hi vọng thêm được ít tiền người ta lì xì, đâu có ngờ…” - chị nức nở khi bài toán mưu sinh có lẽ sẽ không bao giờ tìm được đáp số.

Bốn ngày nhập viện, gia đình phải chạy ngược xuôi mới đủ 20 triệu đồng chi phí. Là người thu gom rác dân lập nên chị Phượng không có bất cứ một chế độ nào. Chiếc thẻ bảo hiểm y tế do chính quyền địa phương cấp cho hộ nghèo thì vừa hết hạn đúng ngày 31-12-2009, trước đêm chị bị tai nạn.

Mọi ngả đường mưu sinh phút chốc bị chặn lại trong đêm cuối cùng năm cũ. Câu nói mà chúng tôi liên tục nghe chị Phượng nhắc đi nhắc lại là “Người tính không bằng trời tính…”. Cuộc mưu sinh bằng nghề gom rác của người phụ nữ này đã rơi vào bế tắc. Có lẽ mọi chuyện giờ chỉ còn biết trông chờ vào sự may rủi của số phận...

Ông Trang Văn Lâm - trưởng phòng tổ chức hành chính Công ty Môi trường đô thị TP.HCM - cho biết những người thu gom rác dân lập thuộc UBND phường quản lý. Nhưng người gom rác dân lập chỉ đóng phí theo tháng cho phường và không hề có chế độ bảo hiểm gì khi không may bị tai nạn lao động.
Theo giám đốc Công ty Dịch vụ giao thông đô thị quận Phú Nhuận Trần Tấn Ba, những người gom rác dân lập vì không thuộc diện quản lý nên khi bị tai nạn công ty chỉ thăm hỏi, các chi phí điều trị khác đều phải tự chịu.
 

Ong_chu_nho

Financial Brain of H P
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
NHẬP HỘI
Đọc xong bài này mình có 2 thắc mắc , nói ra nghe cũng buồn cười xong vẫn mạn phép chia sẻ
:

- Tại sao những người nghèo lại luôn gặp những điều xui xẻo và tai họa?Nếu thật sự trên đời có ông trời thì chả lẽ ông trời không có mắt

- Năm nào chúng ta cũng vận động ủng hộ vì người nghèo,vừa rồi quyên góp được gần 5000 tỷ đồng(1 con số rất lớn),vậy những số tiền ấy có đến tay những người như thế này ko mà sao VN còn nhiều người nghèo khổ quá vậy
 

whisky

Không biết uống rượu ^_^
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
Có những cảnh đời mà khi chúng ta biết sẽ không cầm được nước mắt.
 

Bài viết cần bạn xem thêm

Cảm ơn bạn đã thông tin.
Top