Ngày cuối cùng của bé gái qua đời vì ung thư

Các thớt khác của fx26f27169

fx26f27169

The Transporter
GÂY DỰNG
Đêm 14/3, cả phòng bệnh 305 không ai ngủ được bởi cứ vài giây, Nhã lại kêu lên một lần, lúc khe khẽ, lúc lại gào thét khuấy động khu nhi, khoa Nội A, Bệnh viện Ung Bướu TP HCM. Gần sáng thì tiếng kêu ngừng hẳn.

Thay vì chắc lưỡi, ôm đầu bịt tai chịu đựng khi Nhã kêu gào như mọi khi, lúc này, vừa nghe cô bé bị ung thư tuyến tụy nằm yên không còn la khóc, mọi người trong phòng lại lần lượt kéo nhau dậy. Đèn được bật sáng như xua đi thứ bóng tối mà các bệnh nhi ung thư vốn rất sợ. Dưới ánh huỳnh quang, gương mặt cô bé 7 tuổi hiện lên xanh xao. Người co giật, mắt nhắm nghiền nhưng miệng Nhã vẫn khe khẽ: “Ba Rin ơi, cứu con, con không muốn chết”.
Ôm cô con gái vào lòng, người cha 34 tuổi gầy nhom nhăn nhúm mặt, nước mắt giàn giụa, anh Rin biết đây là lần cuối cùng con anh có thể nói. Chị Trương Thị Ngọc, vợ anh ngồi cạnh chồng, mắt nhìn con nhưng như nhắm nghiền, người chị lúc rung lên bần bật, lúc gần như ngất đi.

Không còn đủ sức mở mắt nhìn bố mẹ, cô bé giơ cánh tay nhỏ xíu lên khoảng không trước mặt, vẫy vẫy những ngón tay nhỏ xíu xanh xao như muốn níu kéo mọi thứ về phía mình. Cả phòng bệnh, những người cũng có con đang bị bệnh ung thư hoành hành, không ai cầm được nước mắt. Vài người vội lấy bàn tay ngăn không cho con mình nhìn thấy cảnh bạn sắp lìa đời. Nhưng Nhã chưa ra đi vào lúc ấy...

3h sáng, chỉ vài phút sau khi nghe tiếng khóc thảm, điều dưỡng và bác sĩ trực có mặt. Nhã được nhanh chóng chuyển lên một cái giường cao ráo hơn thay vì phải nằm bẹp ở một góc phòng quá tải như cả năm nay em đã từng. Một bình ôxy loại lớn được mang đến. Cô điều dưỡng đặt vào hai lỗ mũi của em hai cái ống cao su để trợ thở. Thay vì đưa tay tháo phăng như mọi khi, hôm nay Nhã nằm yên. Máy đo nhịp tim cũng được đưa đến. Một bác sĩ bảo anh Rin ra ngoài thú thật: “Cháu yếu lắm rồi. Cầu mong nó qua được hôm nay”.

Nhìn thấy điệu bộ của chồng bước vào, biết ngay có điều chẳng lành, chị Ngọc khóc rú thật to, nước mắt rơi lã chã vào mặt con, khiến cô bé khẽ rùng mình. Một người nuôi con cùng bị ung thư giai đoạn cuối thấy chị Ngọc quá xúc động đã ôm chầm lấy chị rồi cả hai cùng khóc. Nhã nằm yên bất động, chỉ có bộ ngực teo rút thì thi thoảng lại phồng lên rồi xẹp xuống ngay và ngón chân cái cứ vài giây lại co co một lần.

Thời gian của đêm cứ chầm chậm trôi, nhưng khi trời bắt đầu sáng thì lại sáng rất nhanh. Bình minh Sài Gòn giữa tháng 3 chói chang từ rất sớm, ngoài cửa sổ, trên tán lá bàng vươn gần đến khung cửa sổ nơi Nhã nằm, vài chú chim sẻ vô tư ríu rít. Trên giường bệnh, anh Rin vẫn ngồi khư khư ôm con đúng tư thế của đêm qua, còn cô bé vẫn xanh như chiếc lá. Cả phòng bệnh, ai nấy đều yên lặng dõi theo.

Đúng15h ngày 15/3, sau gần một ngày trở mệt, Nhã giật giật người khe khẽ vài lần rồi gương mặt bỗng giãn ra thanh thản. Máy đo nhịp tim bên cạnh em tít lên một hồi rồi bất động với làn sóng nằm ngang.

Không còn vật vã như vài giờ trước, đôi mắt người cha lúc này ráo hoảnh, thất thần. Nhìn dáng người cha gầy bế thi thể con, ngoài những cặp mắt rưng rưng đỏ của người bệnh và người nuôi bệnh, vị bác sĩ gần một năm gần gũi với Nhã cũng nghẹn ngào. “Khi nhập viện, bệnh ung thư tuyến tụy của bé đã ở giai đoạn cuối. Chúng tôi dù cố gắng hết sức nhưng vẫn biết rằng, sự sống của cháu là rất mong manh”.

Chờ thủ tục về quê, không nghĩ đến tương lai mù mịt vì hàng năm trời cả hai vợ chồng bỏ việc nuôi con, người cha cứ nói thao thao bất tuyệt về Nhã. Rằng “Tết vừa rồi con tôi được 7 tuổi”, rằng “khi ấy con còn bảo mình thích được lì xì”. Rồi xa xôi hơn, anh trách ông Trời tại sao quá bất công, đã không thương xót cho cái gia cảnh khốn khó của anh lại còn bắt đứa con gái đang khỏe mạnh bỗng dưng mắc bệnh.

Chiều cùng ngày, chiếc xe cứu thương lăn bánh đưa bé Huỳnh Thị Thanh Nhã ra khỏi cổng bệnh viện. Nhiều phụ huynh nuôi con bệnh nan y ở cùng phòng với bé Nhã bế con dõi mắt nhìn theo xe rồi lại nhìn nhau mà khóc. Không dám nói ra nhưng ai cũng ngầm hiểu, “không khóc sao được bởi khi mắc phải căn bệnh ung thư quái ác này, những sinh linh bé bỏng bạc mệnh rồi không biết sẽ ra đi vào lúc nào”.

Tại Bệnh viện Ung Bướu TP HCM, hiện có đến vài chục em bị ung thư giai đoạn cuối. Sự sống của các em không được tính bằng năm, bằng tháng mà đôi khi chỉ tính bằng ngày, bằng giờ. Tại đây, ngoài nỗi đau nhìn con tiều tụy dần, như lời của nhiều phụ huynh: "Nỗi khổ mang tên cơm áo gạo tiền như cái án treo trước mắt bởi bán nhà nuôi con đâu còn là chuyện lạ".
Source: vnexpress.net.
 

Giu Vung

2 chai CLUB
Staff member
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
Mình đã từng ở trong hoàn cảnh như vậy. Bà chị ruột bị ung thư máu. 1 tháng vào BV chăm sóc cho chị ấy và tốn bao nhiêu tiền rồi mà chị tôi vẫn ra đi. Vào bệnh viện chăm sóc tối nào tôi cũng thấy có người ra đi. Nhiều hoàn cảnh rất thương tâm. Người lớn bị không nói, nhiều em bé 1,2 tuồi cũng bị nhiều. Nhiều gia đình phải bán hết tài sản Nhà cửa, ruông vườn, xe cộ nhưng cũng chẳng cứu được con. Sau khi con cháu họ ra đi thì họ cũng ra đường với 2 bàn tay trắng. Nhiều người sau khi con mất đi rồi vẫn còn tá túc ở bệnh viện để ăn nhờ ở đậu ở bệnh viện, ăn cơm nhờ của các hội từ thiện..


Cuộc sống này mong manh quá. Sống nay chết mai dễ như trở lỏng bàn tay.

Đi làm vài ve cho mát thôi bà con ơi.
 

khonglaaica

Việt Nam vô địch
GÂY DỰNG
Em đọc bài này hôm qua, đọc xong cảm giác thấy người mình lặng đi. Tâm trạng thật khó tả, sự mất mát quá lớn. Mình cũng đã có con nên có thể hiểu được tâm trọng của đôi vợ chồng.....
 

Bài viết cần bạn xem thêm

Gửi All
Theo mình để đảm bảo tính minh bạch cũng như an toàn trong việc tham gia đấu giá nên chăng hhvn nên xác thực tài khoản tất cả các thành viên tham gia đấu giá. Xác thực tài khoản bằng việc yêu cầu thanh viên tham gia phải xác thực giấy tờ tuỳ ...
Top