Những suy nghĩ về tiền và sự giàu có

Các thớt khác của Lam Sơn

Lam Sơn

Super Moderators


Tiền không mua được tất cả nhưng có thể làm người ta bị mất đi tất cả. Người ta làm tất cả để kiểm ra cái không mua được tất cả là tiền - điều đó thực sự là bất hạnh.

Nếu chỉ nhiều về tiền mà thiếu văn hoá thì gọi đó là trọc phú, mà trọc phú thì chưa bao giờ được coi là giàu cả.

Bọn trọc phú vô đạo nói “cái gì không mua được bằng tiền thì có thể mua được bằng rất nhiều tiền”. Chúng không biết rằng khi cái định mua nếu quy ra tiền rất lớn đã trở thành thứ vô hình, là giá trị chung mà không phải là sở hữu của riêng một người để có thể tuỳ tiện mua bán.

Khi làm việc không nghĩ đến tiền thì khi ăn cứ phải băn khoăn lấy đâu ra tiền để trả.

Tờ mười ngàn đồng khi đốt đi sẽ còn lại tro bụi. Nhưng giá trị của nó sẽ đi vào tất cả những tờ tiền còn lại.

Khi đồng tiền có giá trị thì người ta muốn đầu tư, khi nó mất giá trị thì người ta bàn đến chuyện đầu cơ, khi nó không còn giá trị thì người ta vùng lên đạp đổ xã hội.

Bọn bất lương có thể làm được tiền giả bằng công nghệ cao và rất phức tạp, nguy hiểm, nhưng tại sao chúng không muốn làm ra đồ thật cho dù đơn giản hơn nhiều? Là vì chúng muốn ăn cắp cả thế giới - Tiền giả đó chính là cái mà quỷ dữ đã xui chúng làm ra và trả cho công lao của chúng.

Người sáng mắt khi nhận mười ngàn đồng còn phải nhìn kiểm tra thật kỹ, người mù họ chỉ sờ, người có tâm họ chỉ cần nghe.

Ngoài tình yêu và danh dự, cái gì có thể đếm được thì hãy đếm cho chi li.

Nếu là ham muốn thì bao nhiêu tiền cũng không đủ - Nhưng nếu xác định là chất lượng cuộc sống thì không cần nhiều tiền lắm cũng đủ.

Cùng ngồi trên đống cát rất dễ là bạn. Nhưng khi cùng ngồi trên đống tiền nhiều khi dễ trở thành kẻ thù.

Giàu có trong sự nghèo khó của người khác, trong sự lụi bại của xã hội thì cái sự giàu có đó rất không yên ổn.

Sự lụn bại của xã hội ở chỗ: Người tâm huyết thì thiếu tiền, không vị trí - Kẻ thừa tiền, thừa danh, thừa quyền thì không tâm huyết.

Có những điều nếu trả bằng tiền thì người ta không muốn trả hoặc không chịu nổi, nhưng có thể trả bằng thứ khác, thậm chí dễ chịu và “tiết kiệm” hơn nhiều.

Từ khi phát minh ra đồng tiền người ta có thể không cần cảm ơn. Nhưng nếu nói cảm ơn với nhau thì đồng tiền đã hàm chứa những giá trị mới.

Cái gì không phải của mình thì: - Rồi cũng mất - Phải trả giá đánh đổi – Gây ra hậu quả hay ngộ độc.

Tiền thì tuỳ từng nơi có phải là giá trị hay không, nhưng mười ngàn đồng thì ở đâu cũng là mười ngàn đồng.

Một món hàng chỉ có giá mười ngàn đồng nhưng sự thật về nó có khi là hàng triệu đôla.

Chúng bảo nhau “cái khó bó cái khôn” nhưng khi hỏi đến cái “khôn” của chúng thì hoá ra đó là cái “khôn tiểu nhân”, ăn người, ích kỉ, ngắn hạn … vì vậy nếu dùng cái “khôn” ấy thì chỉ sinh thêm cái khó cho mai sau mà thôi. Chúng nghĩ ra bao nhiêu câu đối để xỏ xiên nhau, để khoe mẽ cái tài chơi chữ của mình, thế mà không nghĩ ra được một chiến lược kinh doanh sản phẩm để kiếm được nhiều tiền hơn.

Kiếm tiền là câu chuyện của tài năng, còn xử sự với tiền đó là vấn đề của Văn hoá.

Người ta trả mười ngàn đồng cho việc mua, nhưng đòi hơn mười ngàn đồng cho việc mất lòng tin.

Một chai nước mười ngàn đồng có ý nghĩa lớn lao ở chỗ nó đã kịp đến với người ta khi đang khát trên sa mạc. Một cây nến mười ngàn đồng nhưng đã vô cùng ý nghĩa khi nó đã được thắp lên vào lúc mà người ta cần đến ánh sáng.

Mười ngàn đồng có thể mua được một liều “thuốc chết” ví như thuốc chuột, nhưng “thuốc sống” cần rất nhiều liều. Mình có, rất nhiều thứ trong đó không phải là tiền mà là tinh thần của mình.

Đồng tiền kiếm được khi mang về nhà nó không còn là đồng tiền nữa. Đồng tiền lương thiện sẽ sản sinh ra các giá trị. Đồng tiền bất chính như tên trộm, sẽ lấy cắp đi rất nhiều thứ khác của người ta.

Người ta giả dối trong lao động thì sẽ trở thành kẻ ăn cắp những đồng tiền của người khác.

Đồng tiền đảm bảo sức mạnh của bạn, nhưng trong nhiều trường hợp nếu bạn đem sử dụng sức mạnh ấy thì lại làm cho đồng tiền của bạn mất giá.

Người biếu tiền thường nghĩ đến cái mục đích của mình còn người nhận lại quan tâm đến cái lí của nhận. Đúng ra là người biếu nên biết đến những ý nghĩa của giá trị sử dụng, còn người nhận nên thấy được cái tình của người biếu.

Tiền mua được cao lương mỹ vị nhưng không mua được sự ngon miệng
Tiền mua được thuốc nhưng không mua được sức khoẻ
Tiền mua được đồng hồ Rolex nhưng không mua được thời gian
Tiền mua được bộ quần áo sang trọng nhưng không mua được phong cách
Tiền mua được hợp đồng bảo hiểm nhưng không mua được sự yên ổn
Tiền mua được s.e.x nhưng không mua được tình yêu
Tiền mua được nhà cao cửa rộng nhưng không mua được tổ ấm
Tiền mua được kính Rayban nhưng không mua được tầm nhìn
Tiền mua được máy tính nhưng không mua được sự sáng tạo
Tiền mua được địa vị nhưng không mua được sự kính trọng
Tiền mua được sách, bằng cấp nhưng không mua được tri thức
Tiền mua được đàn nhưng không mua được cảm xúc…
Tiền có thể thoả mãn được tham vọng nhưng không thoả mãn được khát vọng.

Nguyễn Tất Thịnh
"Bàn về văn hoá ứng xử của người Việt Nam" - NXB Phụ Nữ

@ Một số từ trong bài viết đã được thay đổi (LS)

 

DodgeViper

GÂY DỰNG
NHẬP HỘI
Thôi bác ạ , cái vấn đề bây h nói chung pải có tiền mới sống đc nếu kô chết nhanh lắm. Cứ ra đường là lại thấy tiền tiền tiền. Kô có tiền thì toi luôn , giá như kô khủng hoảng
 

Dragon Warrior

Về quê cắm câu
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
Tiền không mua được tất cả nhưng có thể làm người ta bị mất đi tất cả. Người ta làm tất cả để kiểm ra cái không mua được tất cả
Em thích nhất câu này trong bài trên, nó gần như là 1 chân lý trong cuộc sống của chúng ta. Bài viết quá hay. Thanks alot!!!
 

Caution

GÂY DỰNG
NHẬP HỘI
Em thấy có tiền lúc nào cũng sướng, mua đủ thứ ăn tiêu đủ thứ. Nói chung cứ nghèo là khổ
 

Lam Sơn

Super Moderators
Em thấy có tiền lúc nào cũng sướng, mua đủ thứ ăn tiêu đủ thứ. Nói chung cứ nghèo là khổ
Ý của Caution : Tiền là Tiên là Phật, là sức bật của tuổi trẻ là sức khỏe của tuổi già? =))

Bản thân tiền chẳng có lỗi gì? Nó vào tay người tốt thì sẽ tốt, vào tay kẻ xấu thì sẽ xấu, nhiều kẻ tốt vì thiếu tiền mà thành kẻ xấu! bản chất sự xấu xa của đồng tiền là sự xấu xa của chính con người.

Đồng tiền, một vật có ý nghĩa đối với sự phát triển của loài người! Lần nữa chúng ta được nhắc nhở rằng đừng bao giờ để đồng tiền tha hoá làm mù quáng và suy đồi nhân cách! Kiếm ra những đồng tiền chân chính và biết sử dụng hợp lý giá trị đồng tiền để sống một cuộc sống đúng nghĩa hơn, giá trị hơn, cao đẹp hơn!

Tiền
Tác giả: Lê Bầu
Tuần báo Văn nghệ

Ngay từ thời Pháp thuộc, khi tôi còn là một cậu bé mặc áo dài thâm, quần chúc bâu trắng, đi guốc mộc, đội mũ cát trắng, đi học tiểu học, tôi đã được đọc trên báo Truyền bá của Nhà xuất bản Tân Dân một định nghĩa về tiền.

"Tiền mua được tất cả, trừ đường lên trời".

Ngay từ ngày đó, tôi cũng đã hiểu được rằng: Đường lên trời ở đây là đường lên thiên đàng, (khái niệm đường vào vũ trụ, thời đó chưa có trong tôi), mà thiên đàng vốn là không có, và sẽ không bao giờ có, cho nên định nghĩa ấy chỉ còn lại: "Tiền mua được tất".


Sau này, khi đọc được nhiều sách hơn, tiếp xúc với xã hội nhiều hơn, tôi biết thêm được những phương ngôn tục ngữ nói về tiền, có câu na ná với định nghĩa của người phương Tây kia: "Có tiền mua tiên cũng được". Tôi cũng biết được những tác dụng của đồng tiền: "Đồng tiền liền với ruột", không "liền" là mất liền. Lại như "nén bạc đâm toạc tờ giấy" đây là tờ giấy gì vậy? Nó có thể là biên bản phạt vạ, là tờ giấy thông báo thuế, là đơn kiện, thậm chí là cả những bản án "đã thành án", và vân vân.

Tôi nhớ trong kho tàng truyện tiếu lâm Việt, và cả trong kho tàng "chuyện vui" của Trung Quốc cùng có một chuyện giống y như nhau:

Có hai anh mang nhau tới cửa quan kiện nhau. Một anh "khôn" hơn tính rằng: "Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn", cho nên đã đem năm mươi nén bạc đến "mua quan", mua lấy phần thắng, quan lớn nhận lễ và hứa cho anh ta thắng kiện, nhưng khi xử kiện quan lớn đó đã xử cho người kia thắng kiện, anh thua liền xòe cả bàn tay ra trước mặt quan có ý nhắc: "Tôi đã mua ông với giá năm mươi nén bạc...". Quan lớn điềm nhiên cười cũng xòe bàn tay ra, nhưng lật lên úp xuống hai lần, rồi điềm nhiên đáp:

- Cái lý của nó nặng hơn anh...

Thì ra anh thắng kiện đã "mua quan" với giá 100 nén bạc...

Trong hai câu chuyện giống hệt nhau ấy, tôi thích câu chuyện của Trung Quốc hơn, bởi chỉ một âm "lý", quan lớn phát ra, nó lại mang được hai nghĩa là "cái lý" và "cái lễ", vì hai chữ "lý" và "lễ" đồng âm khác nghĩa, nhưng đều đúng trong trường hợp này.

"Nén bạc đâm toạc tờ giấy" đến nỗi cụ Nguyễn Khuyến cũng phải than phiền:

Có tiền, việc ấy mà xong nhỉ,
Đời trước làm quan cũng thế a?

Tiền quan trọng tới mức, không có nó, lập tức anh thành kẻ ăn mày:

Ăn mày là ai
Ăn mày là ta.
Đói cơm rách áo, hóa ra ăn mày...

Trong những năm "quá độ sang chủ nghĩa xã hội", tôi còn được nghe cả một bài đồng dao dài dằng dặc, nói về sức mạnh đồng tiền:

Tiền là Tiên là Phật,
Là sức bật lò xo,
Là quan to chức lớn,
Là... là...


Tôi lại nhớ tới thời sinh viên, cả thời đi làm cán bộ của mình, trong những lớp học triết học, chính trị, các thầy giáo thường hay nhấn mạnh vào một chi tiết - tôi không nhớ được nguyên văn, mà chỉ nhớ cái ý: Cần một đồng xu lãi, mà phải đào mả bố lên, bọn tư bản nó cũng đào.

Nhưng bây giờ khi ta đã mở cửa, chèo kéo, mời mọc được các nhà tư bản nước ngoài vào mở xí nghiệp ở nước ta, nhiều khi họ còn bỏ ra những khoản tiền khá lớn làm từ thiện, tài trợ các công trình xây dựng, thậm chí đứng ra một mình đảm đương những cuộc thi với giải thưởg lớn hàng tỷ đồng... Vậy là ta đã "lãnh đạo" được họ, "cải tạo" được họ rồi sao?

Tôi có đem nỗi băn khoăn này hỏi một người bạn đang là chủ nhiệm khoa Mác - Lê của một trường cao đẳng. Ông đã chỉ ngón tay vào mặt tôi thân mật nói:

- Kinh điển đấy! Kinh điển đấy! Cần một đồng xu lãi, phải đào cả mả bố lên cũng đào... kinh điển đấy...

- Thế sao, bây giờ họ lại dễ dãi với mình về tiền nong đến thế?

- Thế ông tưởng họ "cho không" mình đấy à? Họ "mua" mình đấy!

- Mua gì mà lại đi làm chiếc bánh chưng to đùng, thuộc vào hàng kỷ lục ghi nét, gói "lá đỏ" đúng màu cocacola, chứ không đậm đà bản sắc dân tộc "bánh chưng xanh... câu đối đỏ"? Và cuối cùng phải mang đi tiêu hủy, chứ không đem nuôi bọn trẻ con cơ nhỡ lang thang, như họ nói, như ta nói?

Bạn tôi không trả lời tôi, mà quay sang lẩy Kiều:

Trong tay sẵn có đồng tiền,
Dầu lòng đổi trắng thay đen sá gì!

Một người bạn khác, có mặt tại đó, cao tuổi hơn chúng tôi, nói như minh họa thêm với giọng nửa giận nửa buồn:


- Sức mạnh của đồng tiền trong việc mua mua bán bán kiểu đó, còn lắm chuyện trớ trêu hơn thế đến vạn lần. Các ông cứ chú ý mà xem, trên các "sân khấu tài trợ" những chỗ trang trọng nhất, trước kia chỉ để khẩu hiệu cùng các thứ khác, với đầy vẻ tôn nghiêm thì bây giờ vì đồng tiền, người ta đã thay thế vào đó những thứ "siêu mỏng", "siêu nhẹ", "siêu thấm"... "siêu thảnh thơi", thử hỏi, như vậy cái đồng tiền nó đánh mình tan tác ra thế, thì còn ra cái thể thống gì nữa chứ?

Ông lão "cố chấp", "ngoan cố" vẫn tiếp tục "mở cửa" cho những bực bội của mình.

- Lại như cái đội bóng, gọi là "màu cờ sắc áo" của quốc gia đó, cũng vì tiền mà "đem đầu" tới cửa nhà giàu, van bà chủ kinh doanh này, xin ông chủ ngân hàng kia để được "bán đứt" cái "danh hiệu", cái "thương hiệu" của mình cho họ, để được "thay tên đổi họ", để được khoác lên người mình cái tên của hãng băng vệ sinh kia, hoặc tên của hãng quần áo su chiêng si líp nọ... Thật khốn khổ, thê thảm cái đồng tiền... Đồng tiền "đẫm máu" đã phá tan hết mọi thứ danh dự cũng như lòng tự trọng.

Rồi "học giả" mua "bằng thật", đi thi thì mua giám thị, mua điểm của thầy chấm thi... mua một hai điểm thiếu, mua từ không điểm (0) lên 6, 7, 8 điểm... rồi "mua án"...

- Mua án?

- Mua từ án đang điều tra sang "đình chỉ điều tra", mua từ tù ngồi sang án tù treo, mua từ án treo sang "trắng án"... Tóm lại, có tiền mua được tất, và "Tham tiền, cột mỡ lắm anh leo" (Nguyễn Khuyến), miễn là lấy được "giải", còn dầu mỡ, bùn đất lấm lem bám trên người, thì bật nước nóng lên, tắm một cái bằng Camay, hay Bond là sạch sẽ tinh tươm, y như mới, trắng bong, trong sạch, cho nên đừng có bảo họ là dại là điên - Bạn tôi lại ngâm thơ Nguyễn Khuyến:

Ai rằng ông dại với ông điên,
Ông dại mà ông biết lấy tiền...

- Thời xưa khi nhân loại còn lấy những vỏ sò vỏ hến, những nút dây thắt, làm vật ngang giá, làm "đồng tiền", thì mọi sự thật tốt lành, nhưng khi nhân loại đúc ra những đồng tiền vàng, tiền bạc, rồi in ra tiền giấy thường, tiền giấy polyme thì nhân loại đã hãm hại chính mình...

- Ôi chao! Tiền! Tiền! Tiền đâu!... "đầu tiên"...

Lại ông bạn cao tuổi nhất đưa ra ý mới, như tổng kết:

- Xét cho cùng, bản thân đồng tiền là có công, cái tội là tội ở con người hư hỏng...
 

patrick835

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
Tiền không quan trọng, cứ giàu đã rồi tính sau :D
em gì thì gì chứ cứ phải đủ ăn là em mới vui ;) còn ở nhà rơm nằm đắp chiếu cũng ok.
 

Mai Trang

GÂY DỰNG
Tiền không quan trọng, cứ giàu đã rồi tính sau :D
em gì thì gì chứ cứ phải đủ ăn là em mới vui ;) còn ở nhà rơm nằm đắp chiếu cũng ok.

Đúng òi cái khổ của có tiền vẫn hơn cái khổ của o tiền,cứ có cho chắc ăn <:p
 

nghiemhung

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
nói gì thì nói, ngày nào cũng phải đi lo kiếm tiền đây các bác ơi. Chưa biết đến khi nào mới thoát khỏi nỗi lo về... tiền.
 

hp_mylove

Как закалялась сталь
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
Nếu có ước muốn trong cuộc đời/Em ước muốn có ngày,mở tủ...tiền đè chít người.Có thăng kiểu đó cũng sướng hơn là thăng vì ko có tiền:((.
 

Lam Sơn

Super Moderators
Tiền... bạc
Tác giả : Linh Linh
Nguồn: Hà Nội ngàn năm


Tiền bạc là phương tiện của người thông minh,
là mục đích của những kẻ ngu ngốc.​

Tiền vốn là vật đúc bằng kim loại (đồng, kẽm, nhôm, nikel, bạc) hay in bằng giấy tổng hợp (giấy vải, polime) do một ngân hàng Nhà nước phát hành dùng làm đơn vị tiền tệ của một quốc gia (hoặc như nhiều quốc gia thống nhất dùng chung một loại tiền như đồng Euro). Tiền được sinh ra nhờ sự phát triển của kinh tế xã hội loài người.

Hơn 3.000 năm trước, thời Hạ Vũ ở nước Trung Hoa người ta đã dùng vỏ sò như tiền để giao dịch. Từ đời nhà Chu thì xuất hiện những đồng tiền đúc thành hình con dao, cái cuốc (giống như vật dụng cần trao đổi) rồi người ta làm những đồng hình tròn có lỗ để tiện xâu lại cho khỏi rơi. Một số vùng khác trên thế giới còn đẽo những viên đá to, đục lỗ rồi chở đi mua bán, đổi hàng tiêu dùng cần thiết như vật dụng, lương thực, da thú, vũ khí...

Cho đến thời đại điện tử, tin học của thế kỷ XX, tiền trở nên đa dạng, hiện đại hơn, không chỉ là xu, giấy nữa mà là tài khoản ngân hàng, chuyển khoản, thẻ từ ATM nhưng dân ta vẫn khoái dùng tiền thật loạt xoạt trong túi hơn là tiền ảo trong miếng plastic. Lại có địa phương ở nước Anh muốn quay lại thời kỳ sơ khai bằng cách tính công điểm lao động lẫn cho nhau rồi đổi lấy đồ ăn, thức uống, vật dụng thông thường! Chính hiện tượng cá biệt này làm nảy sinh sự nghi ngờ về bản chất đông tiền, ngoài giá trị tiêu dùng, tích lũy ra liệu nó còn ý nghĩa gì khác đối với xã hội và con người không?

Bất kỳ việc to nhỏ lớn bé, quan trọng hay tầm thường, tâm lý hay sinh lý, vật chất hay tinh thần, nam hay nữ, già hay trẻ nhất nhất phải liên quan đến tiền, bởi đơn giản là không có cái "đầu tiên" thì không thể làm gì được và làm được nhiều thứ mà không thấy "tiền đâu" thì coi như công cốc. Chi tiết hơn một chút, tiền bây giờ bao hàm nghĩa rộng rãi, đa năng, phong phú và mạnh mẽ hơn rất nhiều. Tiền là danh từ chung bao hàm cả: Vàng, ngoại tệ, séc, tín phiếu, cổ phiếu, nhà, đất, ô tô… miễn là thứ đó có thể quy đổi ra tiền hoặc những thứ ấy có thể thay mặt tiền giải quyết được công việc.

Bản chất kinh tế thương mại chỉ có một, trái lại tính chất của tiền thì vô số. Từ những loại tiền sạch luôn được công khai thật lòng như tiền lương, tiền thưởng, tiền công, tiền boa, tiền thừa kế, tiền trúng số cho đến tiền bẩn cần phải rửa như tiền cò mồi, tiền môi giới, tiền lót tay, tiền phong bì, tiền hối lộ, tiền tham ô, tiền máu... những loại tiền này vô cùng bí mật, không rõ tông tích và tuyệt nhiên không chủ sở hữu nào khoe khoang nửa lời, thậm chí còn thực hành tam không: Không nghe, không thấy, không biết! Có thể vì lý do trên mà có rất nhiều định nghĩa, quan điểm khác nhau về tiền và sức mạnh của nó trong xã hội nhân văn.

Các tác gia, triết gia, nhân vật nổi tiếng nhận xét tiền bạc bằng trải nghiệm thực tế hoặc kết quả mà tiền mang lại cho đời sống con người.

- Shakespeare nói: Nếu tiền đi trước, tất cả các con đường đều rộng mở.
- Horace cho rằng: tiền bạc là đầy tớ tốt nhưng là ông chủ xấu.
- Franklin chua chát: Muốn biết giá trị của tiền bạc, bạn hãy đi hỏi vay xem. - Dante khẳng định: Kẻ nào tin rằng tiền bạc làm được mọi việc thì kẻ ấy dám làm mọi điều để có được tiền bạc.
- Bacon lại mỉa mai: Tiền bạc như đống phân, chẳng ích lợi gì nếu không được vãi ra.
- Bourket thì triết lý: tiền bạc cũng như đàn bà, muốn giữ được nó thì phải săn sóc, bằng không nó sẽ đi tạo hạnh phúc cho kẻ khác.

Dân gian cũng kết luận về giá trị của tiền bạc như nén bạc đâm toạc tờ giấy nên mới khuyên rằng: Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn. Thậm chí hội chứng yêu tiền thời kinh tế thị trường còn tâng bốc: Tiền là tiên là phật, là sức bật tuổi trẻ, là sức khỏe tuổi già, là cái đà danh vọng, là cái lọng che thân, là cán cân công lý, tiền là hết ý cuộc đời! Mỗi tờ giấy in hình hoa văn chìm nổi mà phức tạp quá, bảo sai cũng đúng, đúng cũng chưa chắc, có khi vừa sai, vừa đúng có vẻ ổn? Trên thực tế thì mọi suy nghĩ, hành động xấu xa xảy ra trong xã hội chủ yếu là vì tiền, nhưng khả năng, ảnh hưởng của đồng tiền cũng chỉ có giới hạn tương đối.

Ví như Tiền có thể mua được ngôi nhà nhưng không tạo nên tổ ấm! Điều đó được thực tế chứng minh: Khi ở nhà tập thể chen chúc chật chội thì nhiều đại gia đình quây quần vui vẻ; khi có nhà cao cửa rộng thì mỗi người một phòng, việc ai nấy làm, gặp nhau theo giờ nên trở thành những con người độc lập; đến khi có càng nhiều tiền, sắm vài ba nhà thì cái tổ ấm bị xé lẻ ra lạnh lẽo, thậm chí chia ly tứ tán. Tiền mua được giường tốt nhưng không mua được giấc ngủ! Bây giờ người ta trở nên đa nghi hơn vì có nhiều mối lợi không dễ chia sẻ, nhưng đôi khi cả tin quảng cáo: Giường êm, chất lượng cao đem đến giấc ngủ ngon mà quên lời các cụ: ăn cơm với mắm nằm ngáy o o, ăn cơm thịt bò đêm lo ngay ngáy, vậy ăn thịt đặc sản thú rừng tôi chắc chắn sẽ càng mất ngủ vì vô số lý do.

Tiền mua được đồng hồ đắt giá nhưng không mua được thời gian! Chẳng cần bàn đến thời gian vàng bạc của các nhà kinh doanh, người bình thường cũng không bao giờ lấy lại được quãng tuổi xuân đã qua, điều này thể hiện rõ nhất ở các quý bà giàu có luôn phải đối mặt với kẻ thù lớn nhất này vì nó làm suy tàn nhan sắc với tốc độ ghê gớm. Tuy nhờ cậy nhiều vào các salon beauty, thẩm mỹ viện, mát xa dược liệu nhưng thành công lớn nhất vẫn là tự an ủi tâm lý.

Tiền mua được nhiều sách vở nhưng không mua được tri thức! Sự hiểu biết uyên bác không phụ thuộc vào số lượng sách báo. Có vị trí thức mua vô số sách về bày trong nhà, đợi ngày nắng đem ra phơi khoe, có người tuy trí ngủ cũng trải chiếu hong nắng rồi vỗ bụng, xoa đầu nói sách ở trong đó cả! Cách nhìn trí thức như thế nên đời sống đang đi lên nhưng văn hóa lại đi ngược chiều xuống. Tiền mua được địa vị nhưng không mua được sự tôn trọng! Tệ nạn mua chức tậu quyền vẫn có, nhưng sự tôn trọng của người phải phục tùng đối với chức quyền kiểu này là sự im lặng, đôi khi khẩu phục vì thế phải thế nhưng tâm không phục, thậm chí còn nói xấu, bình chọn xếp thành nhân vật tiếu lâm hiện đại. Đây cũng là nguyên nhân trên bảo dưới không nghe.

Tiền mua được thuốc quý nhưng không mua được sức khỏe! Một trong những nỗi cay đắng nhất của những quý ông giàu có tiền nhiều bây giờ là yếu sức khỏe, không hưởng thụ được phần cứng và phần mềm xung khắc nhau thì vô duyên quá. Đành phải sưu tầm các loại bổ dưỡng đặc biệt như sừng tê, mật gấu, bìm bịp, đông trùng hạ thảo, nhân sâm... lợi bất cập hại, thành công đến đâu còn phải đợi thống kê, nhưng sức khỏe thì khó hồi phục như xưa.

Tiền mua được máu và các cơ quan nội tạng nhưng không mua được sự sống! Mọi thú vui trên đời hoặc kể cả hỉ nộ ái ố cũng chỉ có tác dung với người sống, chứ người chết thì vô nghĩa, cho nên cho dù thay thận, ghép gan, cấy tủy, lọc máu, tim nhân tạo cũng chỉ phần nào làm chậm bước chứ không đẩy lùi được thần chết, không thể thay được não và cũng chưa thể chữa được SIDA, ung thư... Thầy thuốc có thể chữa bệnh chứ không chữa được mệnh, tiền núi đổ vào cũng không đem lại cuộc sống nếu hết mệnh.

Tiền mua được tài sản và mua được cả tự do nhưng không mua được hạnh phúc! Đành rằng, hạnh phúc là một khái niệm vô hình và khó nắm bắt, thậm chí nhiều khi hình thức đánh lừa nội dung khiến hạnh phúc trở thành một viên kim cương đa diện. Nhiều người bình thường thèm khát trở thành triệu phú, tỷ phú, coi đó là đỉnh điểm sung sướng, ngược lại những nhà đại phú chẳng ai tuyên bố mình là người hạnh phúc nhất? Thậm chí họ còn thèm muốn nhiều điều bình thường trong cuộc sống và lấy đó làm nguồn hạnh phúc.

Tiền mua được tình dục chứ không mua được tình yêu! Càng ngày, người ta càng muốn nhập tình dục với tình yêu do ảnh hưởng của lối sống mua bán đổi chác, coi trọng đồng tiền, làm rơi vãi dần những giá trị tình yêu, sa vào cái vòng tình - tiền luẩn quẩn. Khi có nhiều tiền, người ta khao khát tình yêu chân thật, còn khi yêu chân thật mãi mà vẫn nghèo đói, người ta lại thèm muốn có thật nhiều tiền, rồi khi nhiều tiền thì tình yêu lại có hương vị phi chân thật, thế là lại khát...

Cả Phật giáo, Nho giáo, Đạo giáo đều chung quan điểm: Chữ Tình là thủ phạm gây ra nhiều ân oán, oan trái, khổ đau, chết chóc, trầm luân bể khổ trên đời! Nhưng giờ đây cần phải khẳng định thêm đồng phạm Tiền cũng gây ra tội lỗi thảm khốc không hề thua kém, nếu không muốn nói là vượt xa. Cuộc đời không thể không có tình và hiếm có yếu tố nào có thể dứt bỏ được tình, nhưng Tiền làm cho con người trở thành vô tình và cũng chỉ Tiền mới đủ sức mạnh ma quái làm được điều đó? Cho nên tình yêu, tình trường ai oán chẳng dứt, còn tiền tuy quan trọng, có thể nuôi được nhiều cuộc đời nhưng Tiền tệ, Tiền bạc lắm, người ơi!..
 
  Nội dung tương đồng Khu vực Trao đổi Ngày
hongbao HANDHELD CAFÉ 6

Nội dung tương đồng

Bài viết cần bạn xem thêm

Gửi All
Theo mình để đảm bảo tính minh bạch cũng như an toàn trong việc tham gia đấu giá nên chăng hhvn nên xác thực tài khoản tất cả các thành viên tham gia đấu giá. Xác thực tài khoản bằng việc yêu cầu thanh viên tham gia phải xác thực giấy tờ tuỳ ...
Top