Nỗi xấu hổ ở sân bay quốc tế Nội Bài

Các thớt khác của Lam Sơn

Lam Sơn

Super Moderators
Qua những gì được chứng kiến ở sân bay Nội Bài, nhà báo Nguyễn Quang Thiều lo lắng bởi một thứ không phát triển mà còn đang tụt xuống một cách tệ hại: đó là văn hoá sống của người Việt Nam.

Đêm ngày 29/12, tôi đến sân bay quốc tế Nội Bài đón mấy người bạn quốc tế vào dự Hội nghị quảng bá văn học Việt Nam ra thế giới. Đã gần nửa đêm nhưng sân bay vẫn nhộn nhịp. Các chuyến bay quốc tế đến Việt Nam mỗi ngày một nhiều hơn. Và lúc này, mọi người đã nghĩ đến một sân bay quốc tế lớn hơn nhiều lần sân bay Nội Bài bây giờ để đáp ứng sự phát triển của đất nước.

Tôi thường xuyên đến sân bay Nội Bài trong suốt mười mấy năm qua nên dễ dàng chứng kiến sự phát triển kinh tế của đất nước qua việc mở mang sân bay và qua những vị khách từ các nước trên thế giới đến với chúng ta. Thế nhưng, cũng qua những gì mình chứng kiến ở sân bay Nội Bài, tôi thấy có một thứ không phát triển mà còn đang tụt xuống một cách tệ hại: đó là văn hoá sống của người Việt Nam.

Đêm đó, giữa những phương tiện vật chất hiện đại và nhiều tiền như xe hơi, thang máy, ghế ngồi, hệ thống điều hoà, trang bị của các nhân viên hàng không và an ninh cửa khẩu cùng với thời trang của những người Việt Nam có mặt ở đó lại là một hành động thiếu văn hoá trầm trọng.

Trên nền nhà bóng như mặt gương la liệt vỏ hạt hướng dương, vỏ cam, quýt và giấy gói bánh, kẹo. Và trên những dãy ghế là một số công dân Việt Nam ăn mặc đẹp, mang đồ trang sức đắt tiền, dùng điện thoại di động đời mới nhất rất điềm nhiên vứt những thứ rác kia xuống sàn. Họ là những bà, những cô và cả những cháu gái nữa. Nghĩa là đủ các thế hệ của xã hội Việt Nam với một nền kinh tế đang phát triển nhưng lại làm một điều không văn minh và thiếu văn hoá.

NoiBaiairport.jpg
Cổng vào nhà đẹp (Ảnh: Sân bay quốc tế Nội Bài - i.pbase.com) nhưng người đón khách đã đẹp?

Hầu hết những người nước ngoài đi qua đều nhìn họ một cách ngạc nhiên. Hành động xả rác ở ngay một nơi cộng cộng giống như cửa chính của đất nước khi những vị khách quốc tế đặt chân đến ngôi nhà Việt Nam làm cho những vị khách này không thể hiểu nổi đất nước chúng ta đang sống với một lối sống như thế nào. Và không chỉ những vị khách nước ngoài mà chính những người Việt Nam có ý thức chứng kiến cảnh ấy cũng không thể hiểu nổi.

Nếu những người đó xả rác ở bếp ăn, góc sân nhà họ hay trong hẻm phố sâu của họ thì còn có một lý do nào đó để tôi tự thanh minh cho họ. Nhưng nơi họ ngang nhiên xả rác là phòng đợi sân bay quốc tế tại thủ đô của đất nước. Nơi phải nói là khá đẹp, sạch sẽ và rất đông người mà một con cún của ai đó đưa đến chưa chắc đã dám tè bậy. Những người vứt vỏ hạt hướng dương, vỏ cam quýt, giấy gói bánh kẹo không chỉ là mấy người lớn mang thói quen cũ khó thay đổi mà cả mấy người trẻ và cả các cháu nhỏ. Chính thế mà hình ảnh ấy phần nào trở thành một minh chứng cay đắng về sự thất bại trong việc giáo dục công dân ở Việt Nam.

Đây quả là điều vô cùng lo lắng về ý thức sống của người Việt Nam. Đó là một lối sống tuỳ tiện, đầy hưởng thụ cá nhân, không xấu hổ với những hành động phi văn hoá và vô trách nhiệm với các lợi ích của cộng đồng mà chúng ta nhìn thấy ở nhiều nơi, nhiều lúc và ở nhiều tầng lớp xã hội. Lối sống này giống như một tảng đá nặng kéo đôi cánh đang muốn bay lên của dân tộc. Trước một lối sống như vậy đang ngày càng lan rộng thì chúng ta lại chẳng hề để ý đến hay loan báo như loan báo về một loại virus gây bệnh mới trong khi chúng ta tổ chức quá nhiều các hoạt động chào mừng cái này chào mừng cái kia một cách tốn phí tiền của và nặng thói chủ nghĩa hình thức.

Quả thực, với nhiều cố gắng, chúng ta cũng đẩy được cỗ xe dân tộc đi được một đoạn đường nào đấy. Nhưng với nhiên liệu duy nhất cho cỗ xe dân tộc là các công dân với ý thức sống như vậy thì hỏi cỗ xe dân tộc chúng ta sẽ có thể đi nhanh, đi xa được bao lâu?

NGUYỄN QUANG THIỀU (tuanvietnm)
 

Apache08

Týp-phờ-nờ
GÂY DỰNG
Trước đây, đôi khi người ta cũng xem nhẹ cái văn minh nơi công cộng như vậy và đổ thừa :" miếng cơm manh áo còn chưa đủ ... ", rồi cũng dễ dàng được xí xóa, bỏ qua. Mở cửa kinh tế và hội nhập đến nay tính ra cũng thấm thoắt 20 năm, vẫn là bà con mình ngày nào giờ đã không còn phải lo nghĩ cơm áo nữa mà từ giày dép, áo quần, kính koong, ... đều sành điệu và có thương hiệu, câu chuyện nói ra những là: khớp lệnh, nhà đất, cổ phần, ... . Nhưng xem ra, bà con mình đấy mới chỉ no cái bụng, đẹp cái mình, những cái đầu kia vẫn liên tục alô điều hành từ xa, thương lượng hợp đồng kinh tế, chứng khoán, ... nhưng vẫn còn rơi rớt đâu đây dấu vết của cái 'miếng cơm manh áo' đó, đâu phải chỉ ở trên sảnh Nội Bài.
 

Sup

Yêu nước vừa đủ
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
NHẬP HỘI
Bác Lam Sơn làm quả title của topic nhạy cảm quá, em giật hết cả mình vội vào xem ngay xem cơ quan quản lý nhà ga T1 đã làm gì để đến mức người khác phải xấu hổ thay. Cá nhân làm người khác xấu hổ thì đã là yếu kém rồi, đằng này cả 1 tổ chức lớn làm nguời khác xấu hổ thì quả là nghiêm trọng.

Hóa ra cũng chỉ là văn hóa cư xử nơi công cộng của người dân VN mình nói chung. Cái này đâu chỉ ở các cảng hàng không, nơi nào chẳng vậy.

Đơn vị phụ trách việc dọn dẹp vệ sinh của nhà ga T1 cũng đã rất cố gắng, chị em lao công làm việc miệt mài, lau sàn, đánh bóng sàn, nhặt rác,... cả ngày nhưng không xuể được. :(
 

Saladin

MÁY HỎNG
Giá mà bác Thiều chụp lại vài tấm ảnh rõ mặt. Cứ thế post lên báo chí với nơi công cộng chắc các bà các chị cũng thấy ngay là mình dở
 

davitru

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
em chán đọc mấy bài kiểu vơ đũa cả nắm thế rồi.. bác này nhìn 1 hành động xấu là có thể bức xúc đến ko chịu nổi viết ra 1 bài dài thế này.. liệu có ích gì.. haizz.. sao bác ấy ko đi ra và nhắc nhở người ăn quà kia là kodduowcj ăn nữa.. mà lại ngồi và viết viết lách lách như 1 ng ngông cuồng thiếu trách nhiệm thích vơ đũa cả nắm.. thật tình.. hết chỗ nói..
 

PinkForever

V.I.P
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
Thiệt tình đúng là vơ đũa cả nắm, 1 năm em về sân bay Nội bài chừng 4 lần, đều là cửa ra quốc tế và đến quốc tế. Xin lỗi em nói thật chứ chính mắt em chưa từng thấy tình trạng này bao giờ. Cũng có thể ông gì kia viết cái bài này ông ý thấy thật (cũng có thể là chém gió, chém bão, chém lốc) nhưng cứ cho là ông ý thấy thật đi thì nó cũng chỉ là 1 hôm trùng hợp ông ý đến Nội Bài mà thôi.

Giờ em bảo nhé, em sang Mỹ chẳng hạn, em thấy người homeless đầy đường ăn xin nằm vạ vật ngay tại New York luôn, em nói New York tưởng thế nào chứ hóa ra toàn homeless đi ăn xin nhận "ueo phe" chắc cũng đúng.
 

electron

GÂY DỰNG
nếu có nút thank thì e sẽ thank cho 2 bài #5 và #6 ...
 

HTung

GÂY DỰNG
Con sâu làm rầu nồi canh. Đúng là sân bay Nội Bài vẫn sạch đẹp, nhưng ý của tác giả ở đây là phê phán 1 bộ phận người dân vẫn ý thức công cộng quá kém, "cha chung ko ai khóc", cứ vứt ra đấy thể nào cũng có ng đến dọn mà.
Việc ý thức XH kém em gặp nhiều lắm:
- Bố mẹ chở con đi học, đứa con uống hộp sữa xong vứt thẳng tay xuống đường.
- Xếp hàng thì đến 1/2 là thích chen ngang (Megastar Hùng Vương đợt Avatar hiện tại chẳng hạn, đấy là đã có dây giăng, nhân viên nhắc nhở rồi)
- Vừa chạy xe máy vừa phì phèo thuốc lá, gạt tàn thuốc văng cả ra ng chạy sau (tàn thuốc vẫn còn đỏ lửa).
....

Còn việc đi lại nhắc thì em thấy viễn vông quá, bản thân em ăn cái bánh mì xong đi lại thùng rác vứt mà còn bị những con mắt ấy nhìn theo vẻ tội nghiệp (chắc ý là có ng dọn dẹp rồi thì cứ vứt ra đấy, bận gì phải nhọc thân). Toàn người lớn, có học thức, ăn mặc đẹp cả, đâu phải con nít đâu?

Còn chuyện bác Conan71 liên hệ đế Mỹ thì em thấy khập khiễng. Đây nói về ý thức XH chứ ko có nói về sự giàu nghèo. Mỹ vẫn đầy ng nghèo ra đấy, nhưng đến những nơi dc coi là đẹp, sang (như Nội Bài, Megastar) xem ý thức XH của họ như thế nào? Mà đi qua Mỹ chi cho xa? Nhìn sang Sing là dc rồi.
 

PinkForever

V.I.P
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
Thì tất nhiên những thể loại con người kiểu như cái con người ở sân bay nội bài như bài viết trên thì em không thèm chấp. Đầu họ sinh ra cũng để mọc tóc mà thôi.

Em cũng không so với Mỹ, mình so với Mỹ thì vài chục năm nữa nhé. Ở đây anh chưa hiểu ý em, ý em là phê phán sự vơ đũa cả nắm. Không thể nhìn nhận 1 sự việc vào 1 hôm mà quy kết nó thành nỗi xấu hổ cho cả 1 sân bay quốc tế được. Viết 1 bài báo mà đến 1 tấm hình minh chứng cũng không có thì bố em cũng nói được theo kiểu ý.

Còn cụ thể hơn về ý thức ý ạ ? Em thề là em mất cái điện thoại di động ngay tại sân bay Sing, cửa đến quốc tế, sau khi làm thủ tục hải quan, lấy hành lý xong và em đi ra khu vực chờ người nhà thì vẫn còn. Xong rồi chui lên xe hơi thì phát hiện ra mất. Thế hóa ra cũng tương tự như cụ Thiều (tác giả bài viết) thì em cũng cảm nhận là : "Tưởng sân bay quốc tế Sing tầm cỡ như nào, hóa ra dân Sing toàn ý thức là thấy người ta sơ hở là ăn cắp".
 

kidhero87

Thích Đủ Thứ
GẮN KẾT
Sân bay nào ở VN chả có người như thế, nhưng ở đây nói về ý thức của người dân Hà Nội và các vùng lân cận, tại sao ở Sài Gòn chợ hoa làm gì có cái cái cảnh ôm nhau làm hàng rào người mà ở Hà Nội lại có, hoa anh đào xem xong thì vặt, mua hàng giảm giá thì chen lấn chà đẹp nhau, không phải vơ đũa cả nắm nhưng có khi nào các anh nghĩ lại số người như thế không phải ít, đừng nói 1 con sâu làm rầu nồi canh mà phải nói là 1 nồi canh có cả 1 chén sâu, theo tôi nghĩ đó là khác biệt văn hóa vùng miền, thế hệ sau tuy có học hành nhưng thế hệ trước không làm gương thì cũng vậy, nó sẽ mãi là 1 chuỗi kéo dài nếu không có sự ý thức từ mỗi gia đình, văn minh như gia đình các anh cho là vơ đũa cả nắm phía trên.
 

Bài viết cần bạn xem thêm

Gửi All
Theo mình để đảm bảo tính minh bạch cũng như an toàn trong việc tham gia đấu giá nên chăng hhvn nên xác thực tài khoản tất cả các thành viên tham gia đấu giá. Xác thực tài khoản bằng việc yêu cầu thanh viên tham gia phải xác thực giấy tờ tuỳ ...
Top