Rồi ai cũng sẽ có một chiếc máy ảnh số phổ thông

starnt

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
27 Tháng hai 2007 lúc 11:24
#1
Xin mời các bác xem danh sách các máy ảnh mới được giới thiệu trong triển lãm
Photo Marketing Association Annual Show (chẳng biết dịch là cái gì)

http://www.dpreview.com/articles/pma2007/

Nhìn qua danh sách năm này thì mới thấy duy nhất một chiếc Digital SLR, còn lại là consumer digicam, các hãng, các model tại sao vây?
Bởi vì mục tiêu tối thượng của những chiếc dSLR là chất lượng hình ảnh Image Quality (IQ) còn Consumer Digicam là sự thoải mái thời trang khi lưu lại những hình ảnh đáng nhớ trong khi vẫn duy trì được IQ ở mức độ khá tốt.
Chỉ cần nhìn những model mới ra năm nay thôi là đủ thấy việc lựa chọn 1 chiếc khó đến thế nào.
Vậy thế nào là thoải mái, không phải cái sự thoải mái của ai cũng giống nhau, và đôi khi sự khác biệt lớn đến mức ... KHÔNG có một tấm ảnh nào chứ đừng nói đến IQ.
- Máy to hay nhỏ
- Thương hiệu yêu thích
- Màn hình to hay nhỏ
- Màn hình có xoay được không
- Góc chụp rộng và/hoặc độ zoom xa
- Chống rung, công nghệ nào để chống rung
- Nguồn pin AA hay pin riêng (proprietary battery)
- Thẻ nhớ phổ thông SD hay Memory stick của Sony, xD của Olympus Fuji
- Chế độ đặt sẵn preset mode có phong phú, làm việc tốt
- Nhận dạng khuôn mặt để lấy nét
- Tốc độ lấy nét
- Độ trễ giữa các lần chụp có và không có flash, độ trễ từ khi bấm đến khi chụp được

Sơ sơ như vậy,
Ngoài ra một số bác cẩn thận hơn về chất lượng hình ảnh thì có thể lưu ý một số chi tiết
- Chip của hãng nào, kích thước chip (1/3 1/2.5 1/1.8 mẫu số càng nhỏ - chip càng lớn - bắt được nhiều ánh sáng - đỡ nhiễu), đừng quan tâm tới megapixel làm gì
- Ống kính của hãng nào, độ mở tối đa tại wide zoom và tele zoom
...

Các bác có thể cân nhắc các tính năng nào mà mình rất cần, tính năng nào là phù phiếm có càng tốt không có chẳng sao để có lựa chọn cuối cùng
VD:
tôi hay chụp đàn đúm tụ tập nhóm lớn vậy Wide zoom tại 28mm thậm chí 24mm là yêu cầu hàng đầu
tôi hay chụp tối, thiếu sáng, những nơi
tôi thường chụp tĩnh là chính, tay tôi khỏe: chống rung không phải hàng đầu,
tôi thích bỏ máy ảnh vào đít quần zdin: 1 chiếc vỏ kim loại, mỏng nhẹ
tôi hay chụp trẻ con, đòi hỏi tốc độ chụp nhanh: lấy chiếc có 4 viên pin thay vì 2 viên
tôi hay chụp đủ sáng, chỉ cần với số tiền nhỏ nhất mà vẫn có ảnh 10x15 đẹp chẳng kém ai, chẳng cần tốc độ chụp cao, chẳng cần màn hình xoay, chẳng cần zoom dài: 1 chiếc của thương hiệu tốt + giá rẻ nhất
tôi hay chụp ở những tư thế quái chiêu: giơ máy chụp đám đông qua đầu, gí sát ngang mặt đất chụp con gián, quay phim trẻ con ở tầm là là 70cm: 1 chiếc màn hình xoay sẽ cải thiện đáng kể tình hình

....
Chúc các bác tiếp tục nhức đầu chọn máy :D
 

Alo123

The Messenger
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
27 Tháng hai 2007 lúc 12:53
#2
Bác starnt post bài lên cho anh em tham khảo hay là cho anh em nhức hết cái đầu đây.

Chọn máy ảnh có lẽ nên xét thêm là mình quan tâm đến ảnh ọt như thế nào, chụp xong thì có xem lại ảnh hay rửa hay chỉnh sửa gì không thì hẵng quan tâm đến máy gì :D
 

patrick835

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
27 Tháng hai 2007 lúc 21:38
#4
canon thì tốt mọi mặt nhưng các dòng phổ thông lại macro rất lởm :D
nói chung mỗi dòng 1 ưu nhược điểm, phải có nhu cầu rõ ràng.
 

starnt

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
27 Tháng hai 2007 lúc 21:51
#5
canon đi, canon đi. mua bảo đảm ko hối hận :)
@navarro: kinh nghiệm dùng SLR của tớ rất hạn chế: duy nhất sở hữu 1 chiếc "prosumer" của olympus mà lại là máy phim, chiếc này cũng là ngắm qua ống kính (SLR) nhưng lại là fix lens :), 1 lần duy nhất sài dSLR là Nikon D70 chụp cỡ chục kiểu vì vậy không thể tư vấn cho bác được. Xét về dSLR, Cuộc chiến Canon - Nikon là bất phân thắng bại, bác thích canon thì cứ chơi canon - lựa chọn tốt mà. Còn CCD với CMOS giống như so sánh động cơ chạy xăng với chay diesel, thông thường động cơ chạy diesel là cho các xe cấp thấp và xe tải tàu hỏa tàu thủy, thế nhưng Mecedes vẫn có những chiếc sedan cao cấp dùng động cơ này, mà đắt là đằng khác.

Cảm nhận duy nhất của tớ về dòng chuyên nghiệp là nó ... NẶNG QUÁ, vác nó đi mà rượt theo con nít thì khỏi cần đánh tenis luôn :D
dSLR là cuộc chơi của những bác nhiều tiền bởi hầu hết các bác này cuối cùng đều phải thủ 1 chiếc compact point & shoot.
 

Lam Sơn

Super Moderators
4 Tháng ba 2007 lúc 21:14
#7
dSLR là cuộc chơi của những bác nhiều tiền.
Chào Bác starnt,
Không có nhiều tiền đâu Bác ơi, chẳng qua là ham hố thôi (Em chẳng dám xúc phạm đến các Bác lão làng về nhiếp ảnh đâu, chỉ nói về tầng lớp nhàng nhàng như bọn em thôi). Lúc đầu thì mua cái thường thường chụp mãi thấy chán, muốn khám phá thêm...và cứ thế từ từ đến một ngày cầm trên tay một con Pro. Bao nhiều tiền của đều đổ vào máy ảnh và ống kính cả. "Tiểu phú do cần" nhưng chỉ vì cái sự đam mê của mình nên không thể "cần" được nên lúc nào trong túi cũng không có nhiều tiền. Hic..hic... Nghĩ đi nghĩ lại thấy "Thầy không phải thầy, thợ cũng không phải thợ". Chưa bao giờ sinh lợi được đồng bạc nào, chỉ có tốn là tốn. Nhưng hoàn toàn không buồn không hối tiếc. Lâu lâu khi mang những tấm ảnh mình chụp ra xem thấy "khác xưa" nhiều lắm. Chất lượng thừa để đi dự thi ảnh cấp Phường. Ngày Tết đi chụp cảnh chùa, thấy một em béo xinh đang quỳ lạy Phật, chờ lúc em đang ngẩng lên định đứng dậy thì Ckick..., nhìn ảnh thấy một em béo phị như đang chồm tới vồ nhà sư gầy đét đang đứng kế bên đánh chiêng...cười muốn chết được. Hi! Hi!... Nói gì thì nói trong bụng cứ lăm lăm sẽ đổi con...thế hệ mới xem nó thế nào nếu có điều kiện. Nghề chơi nào mà chẳng lắm công phu chứ lị...Cầu kỳ thường sinh tốn kém.

- Máy bé thì chụp không sướng...nhưng vẫn cho ảnh đẹp.
- Máy to chụp ảnh đẹp hơn, sướng hơn (chỉ cần nghe tiếng bấm máy thôi ô..la..la...) nhưng cồng kềnh và nặng.
 

Alo123

The Messenger
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
4 Tháng ba 2007 lúc 22:27
#9
mình đang xài 1 em DSLR, mỗi lần đi đâu cũng ngại, nào là máy, nào là ống, đang định làm 1 em compact bỏ túi cho tiện
Thực ra là do đam mê ạ, ai không thích PDA nhìn anh em mình mang Ê jệc toàn bảo là to quá, nặng quá như cái dép :D.

Nhân tiện em đưa bài viết từ trang kenrockwell.com em dịch hôm Tết. gọi là khai "bút?" hay "keyboard"; các bác tham khảo:

Một sự so sánh giữa một chiếc máy ảnh giá 150$ và một chiếc máy ảnh giá 5000$


Mở đầu

Dưới đây là một ví dụ về việc một chiếc máy ảnh trị giá 150$ có thể chụp được những bức ảnh giống như những chiếc máy ảnh đắt tiền khác.





Bạn nghĩ như thế nào trong hai ảnh đó? Cái nào có màu sắc đẹp hơn? Cái nào có độ sắc nét cao hơn? Cái nào có độ chi tiết nổi bật hơn? Cái nào có khả năng ít nhiễu ảnh hơn?

Một trong những chiếc ảnh này được chụp bằng chiếc máy ảnh giá 150$ (http://sohoa.net/News/Camera/2006/12/3B9AE7E2/), chiếc khác thì bằng máy ảnh giá 5000$(http://sohoa.net/News/Camera/2005/09/3B9AD6C2/) Thử so sánh xem

Xin lỗi về việc có hơi nghiêng giữa hai bức ảnh. Tôi sử dụng một chân cho chiếc máy ảnh 5000$ cầm tay chụp chiếc 150$. Tôi nghĩ việc chụp tốt hơn là từ chiếc máy ảnh rẻ, là bức ảnh đầu tiên.

Đúng, nếu bạn là người đúng là với kính hiển vi thì có nhiều sự khác nhau, nhưng đó là với những người muốn tìm kiếm những chi tiết khác nhau như là sở thích của họ. Còn đối với những người bình thường mà họ thực sự muốn thưởng thức những bức ảnh đẹp thì tới 80% là không có sự khác nhau đối với những gì mà họ có thể muốn chụp. Rất nhiều người sau khi đọc trang nàu của tôi mua và sở hữu rất nhiều máy ảnh. Họ thích thú việc mổ sẻ những chi tiết kỹ thuật bức ảnh (như tôi thường làm ở trang web này) hơn là việc chụp những bức ảnh đẹp. Họ thực ra là như những cậu bé mà mua rất nhiều đồ chơi khác nhau Những người mà cứ khăng khăng mua bằng được những chiếc máy ảnh đắt tiền, vì nó thỏa mãn sở thích sai lầm cả họ. Những chiếc máy ảnh đắt tiền khôn làm ảnh đẹp hơn.

Máy ảnh đẹp hơn có thể giúp cho việc chụp ảnh dễ dàng hơn hoặc làm cho người chụp ảnh cảm thấy dễ chịu hơn thôi, như kiểu một chiếc xe tốt thì có thể làm cho người lái cảm thấy thoải mái khi đi đâu đó. Một chiếc Ford Pinto rẻ rách hay là một chiếc Prius thì cũng đưa bạn đến cùng chỗ với chiếc Mẹc V12. PS: tôi vẫn chưa nói cho bạn biết cái ảnh nào là của cái máy ảnh nào


Tôi đã chụp thế nào?

Một bức ảnh chụp bằng chiếc Canon A530 giá 150$. Thực ra cái máy này được bán vào tháng 12/2006 khoảng 139,95$ với đầy đủ phụ kiện như pin, dây đeo, thẻ nhớ và phần mềm. Tôi không sử dụng chân với nó. Tôi cài đặt nó ở chế độ Vivid (giải thích ở trang A530 của tôi
One shot was made with the $150 Canon A530. Actually it usually sells in December 2006 for about $139.95, complete with batteries, strap, cables, memory card and software. I don't use a tripod with it. I set it to its Vivid mode (explained on my A530 page).

Cái máy còn lại là cái Canon 5D của tôi (giá của nhà sản xuất là 3299$) với cái ống 16-35 F2.8L (giá nhà sản xuất là 1499.99$). Tôi phải mua thẻ nhớ riêng (209$), và tôi chọn dây đeo Tamrac (25$), Kính lọc UV B+W phi 77mm (54$), chân bằng thép các bon cực nhẹ Gitzo G1227(560$) với cái đế nối để lắp máy ảnh Bogen Manfrotto 3275 410 Geared Head ($194), tổng cộng là $5,842. Tôi đặt chiếc 5D của mình ở chế độ tương phản bình thường và bão hòa màu +2
Chiếc máy ảnh đắt tiêu tốn gấp khoảng 40 lần so với cái rẻ. 40 chứ không phải là 4. Riêng với tiền thuế của cái đắt cũng đủ để mua 3 cái máy ảnh loại rẻ kia rồi

Ống 16-35 L để ở mức 35mm, chế độ sắc nét nhất và cái A530 được để ở chế độ chụp wide.

Hai chiếc máy ảnh cho thấy sự khác nhau nhỏ ở kích thước của những chiếc ảnh. Ảnh của cái A530 thì cao hơn 1 tý (tỷ lệ 4:3) còn ảnh của cái 5D thì hơi rộng hơn tý (3:2)

Để cho hai cái ảnh vừa với nhau tôi phải cắt một chút phía trên và phía dưới ảnh của máy A530 cũng như phải cắt hai bên ảnh của cái 5D.

Tôi cũng giảm kích thước của hai ảnh cho vừa với kích thước màn hình.


Sản phẩm

Hai chiếc ảnh theo tôi tương đương về độ nét. Đó là quan điểm của tôi: ở kích thước bình thường, phân giải không phải là vấn đề. A530 giá 150$ là máy 5 chấm, còn cái 5D 5000$ là 12,7 chấm. Rõ ràng là cái A530 có giá trị cao nhất giữa độ phân giải-trên-giá tiền. Hoàn toàn có thể in ở kích thước 12x18” nếu như bạn chụp tốt.

Màu sắc của chiếc ảnh thứ nhất nhìn đẹp hơn. Cái ảnh mà khi bạn cuộn chuột qua hơi bị cháy sáng, thế nên màu có vẻ bị nhạt. Tôi thích cái những bóng tối ấm hơn trong chiếc ảnh thứ nhất.

Ảnh nào của máy nào? Cái đầu tiên (màu đẹp hơn, tôi thích) là của cái Canon A530 150$! Cái ảnh thứ hai (màu sắc và phơi sáng kém hơn) là cái 5000$ Canon 5D.

Điều này nói lên rằng sự quan trọng như thế nào của việc hiểu rõ máy của bạn hơn là việc mua một cái sành điệu hơn. Máy ảnh thì cũng như ô tô: kể cả khi bạn có một cái Mẹc với cái cánh đuôi xòe đuôi cụp tự động, công nghệ kiểm soát hành trình (Distronic) định vị toàn cầu thì bạn vẫn phải giữ cho chiếc xe đi đúng luồng bằng vô lăng. Vô lăng của máy ảnh là Sự điều khiển việc bù trừ sáng (Sáng-Tối) và điều khiển Cân bằng trắng (màu sắc). Cũng như cái xe, cho dù có tự động đến đâu, chúng vẫn cần sự giúp đỡ của bạn từ giờ cho đến mãi sau.

Tại sao lại vậy? Đơn giản: Tôi đã đặt bù trừ sáng ở mức -1.0 ở chiếc A530 để có được độ phơi sáng chính xác. Tôi đoán là đã có sự nhầm lẫn ở chiếc 5D và để nó ở chế độ tôi hay để là -2/3. Số lượng lớn của những bóng tối trong bối cảnh này là nguyên nhân dẫn đến việc cái máy ảnh đưa ra phơi sáng quá lâu những phần sáng, làm cho cái ảnh bị mờ. LCD của cái 150$ là màu đúng. LCD của cái 5000$ là tối mờ, có ít tương phản và quá xanh, vì vậy tôi đã không nhận thấy điều này khi đang chụp. Tôi cũng không có ý kiến gì về việc tại sao LCD của máy Canon PnS là tốt hơn rất nhiều so với LCD ở DSLR.

Nếu tôi để cái 5D ở chế độ chuẩn như khi lôi ra từ trong hộp thì cái ảnh còn tồi tệ hơn rất, rất nhiều. Độ phơi sáng sẽ sáng hơn nhiều, bão hòa màu thấp hơn nhiều (0 thay cho +2)


Cái này là để chế độ 0 (normal) saturation and contrast. -2/3 exposure compensation.


Còn cái này là chế độ chuẩn

Canon 5D, 0 (normal) saturation, contrast and exposure compensation.

Nghệ thuật là ở trong mắt của người xem, và người xem này nghĩ rằng chiếc ảnh do chế độ cài đặt chỉnh chụp ra trông không hấp dẫn.

Cái máy 150$, chỉ với hai chế độ nút ấn, với tôi trông đẹp hơn cái máy 5000$ với chế độ nguyên bản như khi lôi ra khỏi hộp. Điều đáng buồn là hầu hết mọi người mua máy ảnh thường thậm chế không biết tìm ở đâu để có được những điều chỉnh này, đó là cách mà tôi chia sẻ những hướng dẫn sử dụng với các bạn. Tôi nợ các bạn một bản cho 5D, những hướng dẫn cho 30D thì có đủ hầu hết những điều chỉnh này.

Nếu tôi có sự chú ý thực sự đủ để thiết lập chiếc 5D cẩn thận hơn nữa tôi đã có thể có được kết quả tốt hơn, nhưng đối với mục đích của việc minh chứng minh này, ...



....
 

Alo123

The Messenger
GẮN KẾT
GÂY DỰNG
4 Tháng ba 2007 lúc 22:29
#10
tiếp tục.........
rõ ràng là nó cho chúng ta thấy chiếc 5D đã không được căn chỉnh tốt như chiếc A530. Tôi đã chụp hàng trăm tấm ảnh từ những chiếc máy ảnh và ống kính khác nhau trong ngày này để chuẩn bị cho bài viết sắp tới “Trận tử chiến Nikon-Canon Film-Digital


Phóng to ảnh

Bạn có thường xuyên in ảnh ở kích thước 12x18” không? Tôi thực sự là chỉ in có khoảng một lần mỗi hai năm. Nếu tôi in nhiều ảnh rộng, thì rất tốt nếu có thêm một chút điểm ảnh. Hãy so sánh hai ảnh ở kích thước in hai-feet-rộng




Section from a Two-Foot-Wide Print (60cm).

Đây là ảnh crop của chiếc 150$ 100%, cuộn chuột bạn sẽ thấy nó crop từ chiếc 5000$ được giảm xuống cho cùng kích thước (63% crop). Hai ảnh theo tôi trông gần như nhau và tất nhiên, ở bản in 2-feet-wide, 5D trông sắc nét hơn. Cái 5D có lợi thế, phần bóng tối sẽ trông tốt hơn khi để chế độ phơi sáng ít hơn ở cái 5D

Vì thế tại sao lại phải bỏ ra hơn 5000$ cho một chiếc máy ảnh. Bây giờ hãy kiểm tra chuyện gì sẽ xảy ra với bản in 4-feet-wide:

Section from a Four-Foot-Wide Print (1.2m).

OK, nó trông sắc nét hơn, nhưng có thực sự là bạn sẽ nhìn một bản in kích thước 4-feet-wide gần như là bạn nhìn trên màn hình máy tính của mình?
Có lẽ là không, nhưng nếu công việc là bạn hay in những bức ảnh cỡ lớn như bức tường, theo mọi nghĩa, thì làm một chiếc 5D và ống L mà dùng.
Còn nếu chỉ với ảnh 8x10 (20x25cm), bạn sẽ không mất cái gì với máy A530

Bạn có thể chụp ảnh từ chiếc máy 150$ và cho nó vào bảng xếp hạng, khi mọi người xem chúng từ khoảng cách hàng trăn feet. Thì cái gì là quan trọng? Ánh sáng (tone) và mầu sắc. Hãy nói chuyện với bất kỳ họa sỹ hay nghệ sỹ nào và họ sẽ đều nhất trí rằng: chi tiết chỉ là chi tiết, chúng hoàn toàn không liên quan đến sự thành công ở màu sắc của bức tranh. Chú ý rằng bức ảnh sắc nét hơn của chiếc 5D, thậm chí nếu phóng to lên như thế, rõ ràng vẫn thấy màu sắc vớ vẩn. Tôi thích cái ảnh của máy 150$ vì nó được phơi sáng chuẩn hơn. 5D có thể có được kết quả tương tự, nếu tôi không bỏ lỡ chế độ phơi sáng. Đây không phải là dự định, và nó nhấn mạnh rằng tại sao người chụp ảnh mới là quan trọng hơn cái máy ảnh.
Chú ý: Những kích thước bản in ảnh trên màn hình máy tích của bạn thường là 100DPI


Đề xuất

Đã từng có chú ý nào nói rằng chỉ có những người muốn bạn nghĩ là những chiếc máy ảnh đắt tiền thì có thể chụp được những bức ảnh tốt chính là những người mà muốn bán cho bạn chiếc máy ảnh đó, hoặc là những người bạn tự nhiên được sở hữu một cái.

Những tấm ảnh đen trắng được chụp từ chiếc máy ảnh 50 năm tuổi (http://www.kenrockwell.com/dv/index.htm) mà tôi đã mua với giá 3$. Đó là cái máy ảnh hộp Agfa, tiêu cự và phơi sáng cố định và khe ngắm film cuộn. Bạn phải nhìn qua một cửa sổ màu đỏ để biết khi nào thì thì ngừng cuộn film mỗi bức ảnh.

Hãy hỏi nhạc sỹ mà bạn yêu thích là anh ta chơi hay bởi vì anh ta chơi giỏi hay là vì hãng nhạc cụ xịn mà anh ta sử dụng tốt, hay là hỏi nhà văn mà bạn yêu thích rằng vì anh ta viết hay hay là vì loại máy chữ mà anh ta dùng nó tốt. Công cụ tốt thì mãi mãi chỉ giúp cho người sử dụng nó dễ dàng hơn trong khi làm việc mà thôi.

Bà tôi là chợ lý riêng cho nghệ sỹ Piano Henry Steinway hàng chục năm. Nếu bạn là một nghệ sỹ bậc thầy bất hủ bạn sẽ chơi hay ngay cả khi những nhạc cũ có lỗi và có thể để cho người nghe cảm nhận được những sự khác biệt rất nhỏ giữa những nhạc cụ với nhau. Gần như là chỉ có bạn có thể nghe thấy sự khác biệt và những fans của bạn thì thưởng thức phong cách bạn chơi nhạc, chứ không phải là nhạc cụ gì.

Nếu bạn không phải trong số những nghệ sỹ bậc thầy đó, lý thuyết và thực hành luôn là cách tốt nhất để tiến bộ. Đa số các nhạc sỹ có cách riêng chơi nhạc của mình nó làm họ dễ dàng hơn trong việc đạt được những âm thanh của mình, chứ không phải là âm thanh của cái nhạc cụ tốt họ đang sở hữu.

Nhớ lại cảnh trong The Blues Brothers nơi mà Elwood và Jake đang nói với Ray Charles (chủ của Ray's Music World) về việc chiếc đàn mà họ đang định mua có các phím bấm hơi bị cứng. Brother Ray nói “để tôi xem”, ngồi xuống, chơi nhạc và đã khiến cả phần còn lại của thành phố khiêu vũ. Tất nhiên Brother Ray đang có chứng minh rằng chiếc đàn không hấp dẫn mà mình đang cố bán cho Elwood và Jake không có nhược điểm gì, nhưng nó cũng chứng minh rằng thậm chí một thiết bị có dở thì cũng không là vấn đề gì với một cao thủ. Tôi đã từng một lần xem một cao thủ chơi một mình, chơi bản "Carnival of the Animals" và "Flight of the Bumblebee" bằng chiếc fiberglass Sousaphone dở đi mượn (cái này thay thế cho cái kèn tuba) với những cái phím bị dính. It was crazy - crazy good.

Những bức ảnh có được là nhờ niềm đam mê và kỹ năng của người thợ chụp ảnh. Máy ảnh chỉ ghi lại hình ảnh sau khi người thợ chụp ảnh làm tất cả. Xin lỗi nếu đụng chạm đến ai vì tôi chẳng có cái máy ảnh nào để bán hết.

Tôi sử dụng những cái máy ảnh xịn bởi vì nó có thể hoạt động trong những điều kiện khó, cảm nhận mọi vật ở những góc độ khác nhau, hoặc là làm cho công việc của tôi dễ dàng hơn. Kết quả là tới 99% sản phẩm của tôi như nhau. Tôi lười, và muốn dùng những đồ xịn nếu tôi phải dùng chúng suốt cả ngày, mọi ngày. Đồ xịn thì tốt, nhưng cũng chỉ là tốt thôi. Chúng không thực sự cần thiết.

Tất nhiên – Máy ảnh của điện thoại cũng tốt ngang với các máy ảnh số. Xem vài chiếc ảnh ở đây (http://www.16-9.net/lens_tests/k800i/index.html) Tất cả là ở người thợ chụp ảnh, không phải là máy ảnh.


Xin cám ơn.

Ken
Bests,
 

Bài viết cần bạn xem thêm

Khái niệm mô tả các mối quan hệ giữa thông số ISO, Aperture và Shutter Speed rất dễ hiểu.
Mỗi đỉnh của tam giác liên quan đến ánh sáng và cách mà nó (ánh sáng) vào trong và tương tác với camera

Ba yếu tố trên 3 đỉnh của tam giác là
1. ISO - đ ...
Lazada Vietnam Master card on Monday