Tìm hiểu sơ nét học lái xe ở nước ngoài.

Các thớt khác của Lam Sơn

Lam Sơn

Super Moderators
Học lái xe ở... Mỹ !

Ở Mỹ, để thuận tiện trong đi lại, trước tiên bạn phải có bằng lái xe hơi 4 chỗ hoặc xe tải (truck) nhỏ (ở Mỹ rất ít người dùng loại xe 2 bánh, nếu có thì là loại xe thể thao có phân khối lớn) và thứ hai là cần có xe riêng. Đạt được hai việc trên không hề khó.
[FONT=arial, helvetica, sans-serif]
[/FONT]Thi lấy bằng lái xe bốn bánh: rất dễ!

Trước hết, bạn phải đăng ký thi viết. Công đoạn này rất dễ và nhanh chóng nhưng rất nghiêm túc thông qua phương pháp thi trắc nghiệm (không khống chế về thời gian). Cái dễ thứ nhất là bạn có thể đăng ký trên máy vi tính. Nếu bạn biết tiếng Anh và có kiến thức tốt về luật giao thông của Mỹ thì có thể nhanh chóng hoàn thành bài thi vì bạn chỉ cần trả lời đúng 70% đáp án trong bài thi có 30 câu hỏi máy vi tính sẽ tự động ngừng lại và báo cho bạn biết rằng, bạn đã vượt qua kỳ thi viết.[FONT=arial, helvetica, sans-serif]

[/FONT] Cái dễ thứ hai là bạn có thể chọn cách thi làm bài trên giấy. Cái dễ thứ ba là nếu bạn hoàn toàn không biết tiếng Anh, bạn có thể đăng ký thi vấn đáp có thông dịch, cách thi này dễ dàng vượt qua nhất. Trong quá trình thi, chỉ một mình bạn đối diện với bài thi, ngoài trừ thi vấn đáp có giám khảo và thêm người thông dịch.

http://www.sggp.org.vn/dataimages/original/images184220_15.jpg
Hệ thống đường giao thông ở thành phố
Dallas, Tiểu bang Texas, Mỹ.

Vượt qua kỳ thi viết, bạn có thể đăng ký thi sát hạch tay lái bất kỳ lúc nào nếu bạn đủ tự tin lái xe trên đường phố với vị giám khảo ngồi cạnh bên. Vấn đề là bạn phải thể hiện cho giám khảo thấy được khả năng điều khiển chiếc xe và quan sát giao thông trên đường. Vượt qua kỳ thi thực hành, bạn được cấp bằng lái tạm thời để điều khiển xe ngay, khoảng một tuần sau thì bằng lái chính thức sẽ được gửi đến địa chỉ bạn đăng ký. [FONT=arial, helvetica, sans-serif]
[/FONT]
Đăng ký chủ quyền xe: đơn giản

Nếu bạn mua xe mới (brand-new) thì bạn không phải làm gì cả vì mọi thủ tục đăng ký chủ quyền đều được chủ cửa hàng làm thay bạn.

Trường hợp bạn mua xe đã qua sử dụng (second-hand), bạn phải đăng ký chủ quyền ngay để tránh trường hợp khi bạn vi phạm luật giao thông và bị cảnh sát giao thông “hỏi thăm” giấy tờ đăng ký xe mà bạn không xuất trình được giấy tờ chủ quyền của chiếc xe hoặc không liên lạc được với người chủ cũ của chiếc xe để xác minh thì xe của bạn sẽ bị cảnh sát kéo về trụ sở để điều tra.

Thủ tục thay đổi chủ quyền xe cũng rất đơn giản, bạn chỉ cần mang giấy chủ quyền của chủ cũ chiếc xe có chữ ký của bạn là người mua, kèm theo bằng lái của bạn, đóng thuế là xong. Việc đăng ký chỉ diễn ra trong khoảng 15 phút. Từ 1 đến 2 tuần sau ngày đăng ký, giấy chủ quyền xe sẽ về đến đúng địa chỉ bạn đăng ký. Bạn nên đề nghị thay đổi bảng số xe mới (license plate) để tránh trường hợp cảnh sát nghi lầm bạn là chủ xe cũ và “quan tâm” bạn hơn nếu chủ xe cũ đã từng sử dụng xe này gây tai nạn (tất cả những vi phạm của người lái xe đều được ghi vào hệ thống vi tính quản lý của Chính phủ Liên bang). Cảnh sát tuần tra giao thông ở Mỹ được trang bị máy vi tính hiện đại trên xe, khi phát hiện bạn vi phạm luật giao thông thì bảng số xe, tên của bạn có kèm lý lịch tham gia giao thông sẽ được lưu ngay vào vi tính của họ.

Lơ đễnh là lạc đường![FONT=arial, helvetica, sans-serif]

[/FONT]Khi tham gia giao thông ở Mỹ, người lái xe phải tuyệt đối chấp hành luật lệ giao thông một cách nghiêm túc, đặc biệt là khi lái xe trên high-way và free-way (đại lộ có ít nhất 6 làn xe). Chỉ cần bạn lơ đễnh một tí là có thể gây tai nạn hoặc đi lạc đường. Anh Mai Nguyễn sang Mỹ 6 năm, đang sống ở thành phố Richarson, Tiểu bang Texas, kể: “Hồi mới qua, tôi cùng một người bạn đi chơi xa. Lúc đi trên free-way, hai người mải tán gẫu nên lạc đường. Kết quả là chuyến đi không đến nơi như ý muốn mà 15 tiếng đồng hồ sau mới về đến nhà nhờ sự giúp đỡ của cảnh sát”.

Thật vậy, hệ thống đường giao thông của Mỹ ở các thành phố lớn như thành phố Dallas của tiểu bang Texas rất “hoành tráng”, có nhiều cầu vượt nhiều tầng đan xen ở các điểm giao nhau. Vì thế, nếu bạn lỡ đi lạc đường và không có cơ hội hỏi đường, bạn cần gọi ngay cho người thân hoặc gọi cảnh sát đến giúp.

Riêng các khu dân cư hoặc thành phố nhỏ, ở các ngã tư không có đèn giao thông, các xe khi đến ngã tư đều phải dừng hẳn hoặc chạy chậm nếu không có biển báo yêu cầu ngừng, xe nào đến trước được ưu tiên lăn bánh trước. Đặc biệt ở các trục lộ có trường học, nếu có xe buýt đang dừng đưa đón học sinh, các xe đi ngang phải dừng hẳn nếu chưa có sự cho phép của tài xế xe buýt. Điều đáng nói là, ngoại trừ xa lộ, các ngả đường ở các thành phố và đường xuyên bang (quốc lộ) đều không có dải phân cách hai chiều nhưng các xe không bao giờ lấn (lane) sang phía nghịch chiều.

Cảnh sát giao thông - những “hộ vệ” vui tính trên đường[FONT=arial, helvetica, sans-serif]

[/FONT]Ngoài chức năng quan sát giao thông, xác minh các vụ tai nạn… cảnh sát giao thông ở Mỹ còn kiêm luôn các công việc giúp đỡ, khiến người tham gia giao thông rất vui khi thấy bóng dáng họ xuất hiện. Khi đang đi trên đường, nhỡ xe hết xăng bạn chỉ cần dùng điện thoại cầm tay gọi 911 mà không cần nói lời nào thì cảnh sát giao thông cũng định vị được nơi bạn gọi rồi phóng xe đến giúp bạn ngay bằng cách chiết cho bạn ít nhất 1 gallon xăng (bằng 3,78 lít của Mỹ và bằng 4,54 lít của Anh) và chỉ cho bạn cây xăng gần nhất; nếu xe của bạn bị chết máy họ cũng sẽ giúp bạn khắc phục bằng cách sửa xe giúp bạn hoặc kéo xe bạn về garage để sửa.

Ở các con đường xuyên bang hầu như đều có nhiều khu dành cho người đi đường dừng chân nghỉ ngơi miễn phí. Hôm đầu tháng 3-2007, tôi từ Texas đi sang Tiểu bang Oklahoma chơi, trên con đường tôi đi dài hơn 500km có ít nhất hai trạm dừng chân với các dịch vụ phục vụ miễn phí như: cà phê và nước lọc, bản đồ đi đường, nhà vệ sinh… Một điều làm tôi nhớ mãi là nhân viên ở đây tuy phục vụ miễn phí mà nụ cười luôn nở trên khuôn mặt.

Theo Sài Gòn Giải Phóng Online.​
 

Lam Sơn

Super Moderators
Học lái xe ở Australia[FONT=&quot]

http://vnexpress.net/Files/Subject/3B/A1/F1/7F/lx1.jpg
[/FONT]
Xe của người tập lái bao giờ cũng phải dán chữ L
trên cửa kính xe như thế này. Ảnh: Tam Kiều.

[FONT=&quot]
[/FONT]
Sau khi nhận bằng lái xe ở Australia, tôi nhận ra rằng giao thông ở xứ sở chuột túi này an toàn, thuận lợi là do đường sá thoáng rộng, biển báo rõ ràng, luật giao thông chặt chẽ, chi tiết, thiết thực, và nhất là cho khâu... học lái xe.

Theo giới thiệu của bạn bè, tôi liên lạc với Andy Tứ, một người người Australia gốc Việt chuyên dạy lái. Buổi đầu tiên, tôi rất ngạc nhiên khi Andy bảo tôi ngồi vào sau tay lái, chỉnh gương, chỉnh ghế ngồi, thắt dây an toàn, giải thích một lượt nhanh chóng về cách nổ máy, bật đèn xin đường, phanh, cần số... rồi bình thản nói: "Chị lái xe đi".

Tôi rất bối rối vì tuy đang ở đường nhỏ, nhưng cũng vẫn có khá nhiều xe đang lăn bánh. Cố nhớ lại những gì đã đọc và những hướng dẫn chóng vánh vừa rồi, tôi từ từ cho xe bò ra đường, trong lòng đầy lo âu và căng thẳng. Nhưng thật lạ là tất cả các xe xung quanh đều rất kiên nhẫn đi thật chậm và cách xa xe tôi, thậm chí có xe còn dừng hẳn lại, chờ cho tôi loay hoay tiến ra đường xong xuôi rồi mới đi tiếp.

Lái như rùa bò đến cuối đoạn đường nhỏ, tôi tấp xe vào vệ đường theo yêu cầu của Andy. "Chị chưa từng học lái bao giờ phải không? Chúng ta sẽ học từ đầu. Nếu học theo buổi sẽ là 50 đô/h, nếu học cho đến lúc thi đỗ bằng P1 là 1.800 đô". Tất cả đều rất rõ ràng, sòng phẳng và nhanh chóng. Tôi chọn cách học thứ hai mà người Việt ở đây vẫn gọi là học bao bằng. Nhưng còn có cách học khác rẻ hơn rất nhiều.

Qua giải thích của Andy, tôi mới biết hóa ra ai cũng có thể dạy lái xe ở Australia, miễn có bằng Full, nghĩa là đã hoàn tất các bằng lái lần lượt từ bằng L, rồi P1, P2. Thời hạn tối thiểu để học lái là 6 tháng với 75 giờ học chạy xe trực tiếp ngoài đường trong mọi tình huống, thời tiết. Với người dưới 25 tuổi thì thời hạn này là 12 tháng. Vì thế để tiết kiệm tiền và thời gian, mọi người trong nhà thường tự dạy nhau lái xe, sau khi đã tương đối thành thạo mới nhờ những người như Andy dạy bổ sung vài buổi và chấm thi. Tất cả hết khoảng 400 đô và chỉ 400 đô, không bao giờ có chuyện phải phong bì cho thày hay mời thày đi ăn trưa hoặc uống nước.

Như tôi không có người thân dạy lái hoặc con cái có cha mẹ quá bận bịu thì có thể học từ đầu với người dạy lái tư hoặc đăng ký học tại các trường dạy lái. Giá cả ở các trường có đắt hơn một chút, khoảng 60 đô/h. Khi học lái bao giờ cũng phải mang theo bằng L và dán ở kính trước, kính sau 2 chữ L màu đen trên nền giấy vàng theo đúng kích cỡ qui định. Người đi đường thấy các xe như thế đều hiểu là xe đang học lái, đều tạo điều kiện thuận lợi bằng cách nhường đường như với tôi trong ngày học đầu tiên. Ngược lại, người mới học cũng phải tuân thủ tuyệt đối những qui định bắt buộc với bằng L, nếu không sẽ bị phạt rất nặng. Ví dụ không dán chữ L lên kính xe sẽ bị phạt 250 đô, 2 lần như thế sẽ phải thi lại bằng L.

Suốt 6 tháng trời, mỗi tuần 2 buổi, Andy lái chiếc Honda Civic mới cứng đến nhà, đến trường hoặc đến bất cứ đâu mà tôi hẹn trước để dạy tôi lái. Mới đầu là đường nhỏ, rồi đường chính, giờ vắng xe rồi giờ tan tầm, lúc trời khô ráo rồi khi mưa trơn, ngày rồi đêm, đường thẳng rồi đường uốn lượn lên đồi, xuống dốc, vào các siêu thị nhỏ vắng vẻ rồi đến các trung tâm mua sắm lớn, đông đúc nhộn nhịp để học cách đỗ xe, Andy rất kiên nhẫn và tận tình hướng dẫn. Một thày, một trò, một xe nên tôi có thể tận dụng được hết thời gian của buổi học.

Căng thẳng nhất lại là những lúc lái qua các trường học đầu buổi sáng và cuối chiều. Tốc độ bắt buộc lúc này là 25km/h và tuyệt đối dừng xe khi có tín hiệu nhường đường dù các cô cậu học trò còn đang tít đằng xa. Xe cảnh sát có gắn camera đo tốc độ đứng đầy các khu vực này, chỉ cần vượt quá tốc độ cho phép chút thôi là tôi nhận ngay một phiếu phạt với số tiền khá lớn hoặc thậm chí bị dừng học lái vài tháng.

Sau mỗi buổi học, Andy và tôi đều cùng ký vào cuốn nhật ký học lái, ghi ngày giờ và nội dung học. Cứ như thế cho tới khi cảm thấy hoàn toàn yên tâm về tay lái của tôi, Andy dẫn tôi đi đăng ký thi lấy bằng P1. Andy cũng là người chấm thi luôn. Nếu tôi có chút “tư túi” để Andy nương tay cho qua thì sau này, khi tôi lái xe và xảy ra bất cứ chuyện gì trên đường, chính Andy phải có phần chịu trách nhiệm và bị phạt không hề nhẹ. Bởi thế, người người dạy và chấm thi lái xe phải nhận thấy người học thực sự vững tay lái thì mới tính điểm. Đạt 85% số điểm là thì đỗ. Thời điểm thi được tự lựa chọn nên tôi hoàn toàn chủ động và thoải mái. Tôi được 15 phút lái xe lòng vòng để lấy lại tinh thần và quen tay. Sau đó là các bài thi theo qui định... nói chung tôi cảm thấy rất nhẹ nhàng vì đó đều là những tình huống tôi đã tập dượt nhiều lần.

Tôi thi đỗ và mang tấm giấy xác nhận của Andy cùng cuốn Nhật ký học lái tới Trung tâm phục vụ lái xe. Cô lễ tân nhanh chóng tìm thấy mọi thông tin về tôi cũng như về Andy trên máy tính. Hai phút sau, tôi có chứng nhận được lái xe một mình ngoài đường không cần người giám sát. Người đi đường cũng sẽ lịch sự nhường đường cho tôi với chữ P màu đỏ dán trên 2 kính xe của người vừa nhận bằng lái.

Thỉnh thoảng, sở giao thông lại gửi đến tận nhà tôi một lá thư nhắc lại những qui định khắt khe dành cho người có bằng P1, nhắc tôi các mức phạt với từng tình huống nếu tôi vi phạm cũng như chúc tôi lái xe an toàn và thi đỗ bằng P2 sau một năm theo qui định. Khi đó tôi sẽ phải thi lái xe trên màn hình máy tính, y như trò chơi điện tử. Có bằng P2, tôi sẽ không phải còn phải dán chữ P trên kính xe, nhưng vẫn còn những ràng buộc về tốc độ lái. Thêm 6 tháng nữa, nếu không vi phạm hay bị phạt gì, tôi mới được nhận bằng Full và có thể dạy lái xe cho người khác.

Theo VnExpress​
 

nexus one

GÂY DỰNG
tại Úc có 1 lợi thế là khi bạn có bằng tại VN rồi thì qua đó hay tại VN dịch bằng sang TA rồi đổi bằng dạng L, chạy bình thường, chạy 1 time bạn thi thêm vài khóa để có bằng full
 

Lam Sơn

Super Moderators
Nghe một người kể chuyện thi bằng lái xe ở Pháp

Tôi nhớ cách đây 20 năm trước khi sang Pháp tôi cũng từng đi học lái xe ở gần sân bay Tân Sơn nhất. Ngày ấy ít người học nên dễ dàng lắm. Tôi nộp một chỉ vàng thì phải. Cũng học cả 15 giờ. Nhưng do tôi hậu đậu quá, tiếng Sài gòn chưa thông thạo, cứ mỗi lần thầy hét « thắng » tôi lại hốt hoảng nghe ra là « phóng », vội nhắm mắt đạp chân nhấn ga thêm nữa cho tới khi xe đâm sầm vào đá. Tôi học có 15 giờ mà trường phải mang xe ra sửa hai lần. Các thầy bàn nhau bảo tôi nộp thêm chỉ nữa rồi cho tôi đậu phứt cho rồi. Đi thi lý thuyết thì được thầy phát cho tờ giấy có mấy cái lỗ tròn, thấy lỗ ở đâu thì đánh dấu nhân vào đấy. Thế là có bằng, chẳng phải thi lái liếc gì cả.

Sang đây, thời gian đầu ở Paris, muốn đi đâu thì chỉ vài bước đã chui tọt được vào cái tàu điện ngầm. Cái xe quả không cần thiết. Mà chẳng dại gì lái xe trong Paris, tình trạng tắc đường mệt mỏi như thế thì vừa tốn xăng vừa mất thì giờ. Ở bên đây nuôi cái xe chẳng khác gì nuôi một đứa trẻ. Ngoài tiền bảo hiểm, cứ hai năm lại phải đi kiểm tra xe một lần (không biết ở nhà có vậy không ?). Ngoài ra phải thuê thêm cái chỗ đậu xe vì trong Paris đất đai khan hiếm, mấy nhà có chỗ đậu riêng của mình. Rồi tôi chuyển về ngoại ô Paris. Từ nhà ra đến ga khoảng 5 cây. Muốn đi xe bus thì cũng phải đi bộ xuyên rừng chán chê mới ra tới bến. Một ngày đi làm mất hai tiếng đi, hai tiếng về, vị chi là 4 tiếng cho việc đi lại. Nếu có cái xe đi ra ga thì cũng tiết kiệm được cả tiếng đồng hồ. Việc có bằng lái xe trở nên cấp thiết.

Tôi muốn đi đổi cái bằng Việt nam của mình để có quyền lái xe tại Pháp. Người ta nói bằng sau giải phóng không được chấp nhận!!! Cũng thật may cho tôi. Nếu họ chấp nhận thì có lẽ bây giờ tôi cũng chẳng còn ngồi đây để mà kể chuyện nữa.

Tỉ lệ chết vì tai nạn giao thông ở Pháp đang bị báo động nên việc cấp bằng ngày càng hạn chế. Điều lệ thi cử cũng ngày càng nghiêm ngặt hơn. Lúc trước khi thi chỉ cần lái 10 phút. Sau đổi lại 25 phút và có thêm 10 phút hỏi về máy móc xe. Trước đây thì cũng có tệ nạn nhiều trường nhận tiền rồi bố trí cho học sinh thi hộ, khoảng 7000 euros là có cái bằng. Nhưng rồi họ bị phát hiện, không thiếu người bị tù. Vả lại tôi tự thấy làm cái trò đó chỉ thiệt cho mình vì ở đây xe họ phóng tốc độ chóng mặt như thế, chóng chầy rồi cũng mang vạ vào thân. Tôi quyết định đi học đàng hoàng.

Một chương trình trọn gói tối thiểu là 1300 euros: đến trường học lý thuyết tùy thích qua vidéo cho tới khi thi đỗ lý thuyết mới được bắt đầu cho 20 giờ lái. Gần 40 tuổi mà đi học lái thì đã là quá tuổi, phản xạ chậm chạp nên thầy bắt phải lấy thêm 10 giờ nữa cho nó chắc: 40 euros một giờ. 40 euros ở đây nếu đi chợ Tây thì chỉ mua được sữa, nước và vài đồ ăn vặt cho trẻ con. Nhưng đi chợ Tàu Tang Frères thì cũng được cả xe đủ rau, đủ thịt cho cả tuần.

Trong tuần phải đi làm, tôi chỉ có thể học vào ngày thứ 7. Ba mươi giờ lái cũng chiếm mất 6 tháng trời. Ai bảo người Pháp lịch sự cơ chứ, cứ xem cái cách người ta lồng lộn trên xe như con hổ, mắng chửi mình là ngu đần, dốt nát, có mắt để đâu, rồi chửi bậy ầm ầm thì biết. Có thầy còn hết lần này đến lần khác đánh bôm bốp vào tay mình để giật tay lái đi theo ý họ. Gớm, đi học lái xe mà về mu bàn tay đỏ tím lại cứ như đi đánh võ. 6 tháng hết, thầy nói tôi chưa đủ trình độ, đóng tiền học thêm 10 giờ nữa may ra... Tôi nghe lời thầy. Hết 10 giờ nữa thầy vẫn bảo thật khổ, sao có trò gì mà chậm đến thế, không đủ tự tin, thêm 5 giờ nữa nhé. Thầy mà nói là đúng rồi. Thôi thì 5 giờ nữa cũng ráng cho chắc ăn.

Rồi tôi cũng được đi thi...

Lần 1:
Khi đi thi có ông thầy dạy lái của trường ngồi sau và một ông thanh tra được cử từ trên bộ xuống. Ông thanh tra là người chấm còn thầy chỉ đi theo mà không được quyền tham gia gì. Bình thường là kết quả có ngay, nhưng từ khi thanh tra bị các thí sinh thi trượt tấn công nhiều quá nên họ chỉ gửi kết quả bằng bưu điện.

Tôi vốn luôn may mắn trong việc đi thi. Lúc thi tuy tay chân bủn rủn vì lo sợ, trán vã mồ hôi, nhưng tôi rất tin vào vận mệnh của mình. Bình thường người ta thi có một thanh tra, hôm tôi thi có hai thanh tra vì có thêm một ông thực tập. Họ tốt bụng hiền hòa lắm. Tôi lấy lại được tự tin và lái rất ngon lành. Trong phần thi có đoạn phải ra sa lộ và phóng hết tốc độ cho phép (90 km/h). Không thành vấn đề. Xe tôi bò ra sa lộ rồi rời sa lộ đều tuyệt cả.

Rồi đến phần đậu xe, một kiểu đi lùi xe để nó nằm song song với hai cái xe bên cạnh, một kiểu chui vào nằm dọc thẳng hàng giữa hai xe một trước, một sau (tôi vốn dĩ sợ phần này), nhưng chẳng hiểu sao cũng làm được. Hai thanh tra thích lắm. Câu hỏi thì có phần thay bánh xe như thế nào. Ôi giào, học cả chục trang triết mà còn thuộc nữa là cái bánh xe, tôi cũng trôi chảy lắm. Họ bảo tôi lái xe về. Xe tôi chạy theo một con đường nhỏ để về, đường nhỏ đến nỗi chỉ đủ cho hai xe chạy ngược chiều nhau. Giữa hai xe là một đường kẻ trắng liền liên tục (cấm vượt). Trước mũi xe tôi bỗng có anh chàng đang thong thả đạp xe đi dạo. Ấy, tôi không bị lừa đâu nhé! Ở giữa là đường cấm vượt, vậy thì tôi cũng thong thả đi theo anh ta tới lúc nào tôi thấy gạch kẻ trắng rời ra, là hết cấm vượt thì thôi chứ. Đường cong cong nên tôi cũng không biết bao giờ nó mới hết nhưng tôi cứ đi theo. Sau lưng tôi có cả chục cái xe, họ cũng đi theo tôi, xe có biển của trường học lái xe lại có đông người trên xe tức là đang thi lái nên họ cũng thông cảm, đi theo tôi. Nhưng cái đường nhỏ ấy sao mà dài thế, các xe sau bắt đầu sốt ruột, được dăm bảy phút thì họ bắt đầu bấm còi, và có xe quyết định vượt, rồi những xe khác cũng vượt theo. Tôi do dự, nhưng vẫn không muốn phạm luật, vẫn theo người đi xe đạp tới khi anh ta dẹp đường cho tôi mới dám qua.

Tôi trượt. Vì "do dự".
Đóng thêm 100 euros nữa để nộp lệ phí lần thi thứ hai và vì phải chờ những 6 tháng sau mới có chỗ thi, tôi đóng thêm tiền cho 10 giờ nữa.

Lần 2:
Tôi cẩn thận hơn nhiều lắm. Cố gắng lái nhanh vì các thí sinh trượt thường là do chậm chạp. Nhớ đến lần : « quá do dự » nên tôi cố gắng xử lý tình huống thật nhanh . Có một đoạn xe chuẩn bị tới ngã tư tới thì đèn chuyển từ xanh sang vàng. Tôi liết mắt nhìn kính hậu thấy các xe khác cũng đang lao tới, nếu tôi phanh xe đột ngột sẽ nguy hiểm. Tôi vượt đèn vàng.

Tôi trượt.
Lại thêm 6 đến 7 tháng chờ đợi và 10 giờ học lại.

Lần 3:
Thanh tra của tôi lần này là người Việt. Một anh trạc tuổi tôi, vóc dáng nhỏ bé, lọt thỏm trong bộ quần áo thanh tra quá khổ. Trông anh thật hiền, xinh trai. Lòng tôi chứa chan hy vọng. Khi bắt đầu thi, anh quay lại nhìn vào mặt tôi, nói nhẹ nhàng, nghe anh nói tiếng Pháp biết anh không sinh đẻ bên này, nhưng giọng nói thật ấm áp: chị hãy yên tâm, tôi ngồi đây chỉ để bảo vệ an toàn cho chị, chứ sẽ không ăn thịt chị đâu. Trời, người đâu mà dễ thương thế. Tôi cũng cười rõ tươi, lại còn đưa tay vuốt tóc làm duyên: dạ, tôi hiểu... Rồi anh lại nhắc tôi thêm một vài khâu căn bản để tôi không vấp phải : rõ ràng là muốn giúp tôi. Những bài này chỉ khi học mới nghe chứ khi đi thi đâu có ai dạy làm gì. Tôi đủ tự tin, lái trơn tru. Đường xá vắng tanh người, tôi không gặp tình huống nào khó xử. Xe lại mới nữa, cái gì cũng nhẹ tênh, ngay cả phanh xe cũng nhẹ luôn, mới nhấn nhẹ mũi chân đã chựng xe lại rồi, thật thích. Thi xong tôi vui vẻ chào anh thanh tra, anh ấy không dám nhìn tôi, chắc thẹn.

Hai ngày sau nhận được giấy, tôi nhảy lên vì vui sướng, tay run run bóc phong bì. Ối giời ơi, lại trượt!

Trên giấy ghi: không làm chủ được phanh và còn thêm chữ brutal (cái gì đó như là thô bạo thì phải). Ôi, anh thanh tra người Việt xinh xắn của tôi!
Thôi, bỏ qua đoạn chờ đợi ngày thi mới và nộp tiền đi, cái khoản đó thì nhất định rồi.

Lần 4:
Thật may cho tôi, thanh tra tới từ tỉnh Marseille, chả biết đường biết phố gì cả. To béo. Trông có vẻ dễ dãi. Cười giòn tan. Ông ta nhờ thầy dạy lái xe của tôi tự quyết định đường đi vì không thuộc đường. Ông thầy cũng chán nhìn mặt tôi lắm rồi nên cũng chỉ cho tôi toàn những đường tôi vẫn từng đi, những chỗ có bẫy tôi đều đã thuộc lòng. Đã thế ông ta lại chẳng thèm để ý tôi lái thế nào mà cứ quay ra đằng sau thao thao bất tuyệt với ông thầy tôi về đủ các thứ rượu trên đời. Lái chưa được 15 phút ông đã khoát tay bảo tốt rồi, thôi về. Tôi vòng xe về, hơi mất tập trung vì ông đang nói chuyện về một nhà hàng tàu phía bên kia đường mà ông muốn tới ăn thử. Tôi đang phân vân không biết có nên nói với ông là dở lắm, đừng tới không thì bỗng dưng ông chộp lấy tay tôi hét lên : Stop! và đạp bụp vào cái phanh phía bên chân ông ấy làm xe khựng đứng lại. Lúc này tôi mới nhận ra trước mắt tôi là cái xe cam nhông dài cả chục mét đang xếp hàng lên xe và xe tôi đang lăn bánh trên hai cái đường băng thả xuống để xúc hàng lên để chui vào mui xe. Lần này thì tôi biết trước là tôi trượt và không chờ đợi kết quả. Khi thanh tra đã đụng đến tay lái thì không còn hy vọng.

Lần 5:
Chán lắm rồi, tôi về quăng hết sách vở đi. Rồi chưa đầy 1 tháng sau trường đã gọi tôi hỏi tôi có muốn thử thi lần cuối không vì có một chỗ. (mỗi người chỉ được quyền thi 5 lần, nếu không phải học lại từ đầu, thi lại cả lý thuyết...). Tôi cũng chán ngán ậm ừ. Học thêm bốn năm giờ nữa lấy lệ rồi cứ thế mà đi thi, không tâm trạng. Thấy ông thanh tra cao lớn, sang trọng thì nghĩ chẳng còn hy vọng, mấy ông này là hắc lắm. Ông ta mở hồ sơ ra thì quay lại nhìn tôi một cái. Chắc xem mặt có sáng sủa không mà ngu lâu vậy. Tôi lái xe phạm "ti tỉ" lỗi. Hết quên nhìn bên phải trước khi rẽ lại quá tốc độ cho phép trên đường sa lộ. Kệ. Cái số mình không có bằng thì không có, có cố cũng chẳng được. Thi xong rồi đáng lẽ phải trả giấy tờ cho tôi xuống thì ông ấy lại giữ giấy lại, hỏi tôi có hài long về mình không. Tôi nhún vai không trả lời. Ông bảo tôi, nếu tôi nói là cô đỗ rồi thì cô khao tôi cái gì. Tôi tròn mắt nghi hoặc nhìn ông. Ông cười khà khà: cô có bằng rồi đấy nhé, tôi ký cho cô đây này. Thế là tôi nhảy lên trên ghế xe và ôm chầm lấy ông ấy hôn chút chít. Tôi yêu ông ấy quá!

Vâng, ba năm lội tuyết lội mưa đi học, với bao nhiêu tiền của, công sức, cuối cùng tôi cũng có cái bằng. Tôi quý nó lắm bởi tôi hiểu nó chính là tính mạng của tôi.

Bài của CONHAKO​
 

hoathailaitia

GÂY DỰNG
Đã là tay lái lụa ở VN rồi thì sang Mỹ lái xe rất dễ, làm quen tốc độ một chút và học thêm nhập lane đường cao tốc (freeway) là OK. Ngược lại, lái xe ở nước ngoài thì vẫn chịu không biết làm sao có thể đi được ở VN. Cảnh sát thì giúp đỡ nhiệt tình nhưng phạt thì cũng "nhiệt tình" không kém. Em rất kém về khoản tìm đường và khi tìm đường dễ bị thiếu tập trung nên đi đâu xa là mang theo GPS.
Chỗ em làm liên quan đến máy móc vận hành và an toàn nên lý lịch lái xe đều được kiểm tra cẩn thận, chú nào đã từng uống rượu bị phạt nặng chắc chắc không được nhận và làm việc.
 

Phạm Xuân Tùng

GẮN KẾT
GÂY DỰNG
Có bác nào ở Thụy Điển cho em hỏi bằng lái VN qua đó được phép lái trong vòng 1 năm tính từ lúc nhập cảnh có phải không? Năm ngoái e qua đó, người quen nói là được, e ko tin, người ta dẫn ra police hỏi trước mặt e, police nói là được (theo người quen e phiên dịch), e mù tiếng Thụy Điển nên ko dám chắc -> ko dám lái. Bác nào ở TĐ hoặc đã từng lái ở đó confirm dùm e cái
 

Bài viết cần bạn xem thêm

áp dụng được cho nhiều mục đích cho tương lai, hy vọng thế mới ảo sẽ được triển khai,
Top